Chuyên đề sự kiện Diễn Đàn Thảo Luận Quan sát- Phóng sự Thời Sự

Trái tim người khoác áo nâu sòng.

Tôi nghĩ rằng, khi bản thân mình còn đầy đủ sức khoẻ thì còn hạnh phúc hơn bao nhiêu người, để không lãng phí thời gian này tôi đã tình nguyện đem sức khoẻ của mình, đem tình thương đó trao tặng chăm sóc cho những ai không may bị Covid-19. Và chính điều này đã thôi thúc tinh thần tôi xung phong lên tuyến đầu hỗ trợ y, bác sĩ.

Thời gian một tháng phục vụ tại khu cách ly ở công ty SYM Tp Biên Hòa. Suốt thời gian được đồng hành cùng các y Bác sĩ và những chiến sĩ bộ đội tại nơi đây, có rất nhiều kỷ niệm đẹp , đặc biệt là sự trải nghiệm rất lớn đối với những huynh đệ tu sĩ như chúng tôi.

Dịch bệnh ai mà không sợ, nhưng khi xác định làm TNV rồi mà mình sợ thì ai là chỗ dựa cho nhân viên y tế và bệnh nhân. Bao nhiêu người, người ta cũng cống hiến cũng làm ngoài đó thôi. Tôi chưa bao giờ nghĩ tôi hối hận khi đi ở đây. Tôi gọi là một cống hiến gì đó nhỏ. Dù biết sẽ phải đối mặt với nhiều thách thức, nguy hiểm, dù chưa từng trải qua nhưng không một ai chùn bước. Trong số đó, có những người cha, người mẹ phải gửi lại con thơ, tạm xa người thân để “kề vai sát cánh” cùng đồng đội góp sức vượt qua giai đoạn khó khăn này.

Có lẽ, đây là điều hạnh phúc nhất đối với một người con Phật khi được làm TNV cống hiến và phục vụ trực tiếp cho mọi người, cho đất nước. Bên cạnh đó, tôi rất hổ thẹn vì mình chưa giúp được gì nhiều cho mọi người, đây là lần đầu tham gia chống dịch nên chúng tôi còn thiếu sót rất nhiều điều dù đã cố gắng hết sức mình .

Khoảng thời gian làm việc 1 tháng trôi qua, chúng tôi được trải nghiệm rất nhiều điều, đặt biệt là tình thương của mọi người trong lúc nguy khó, giữa ranh giới sống và chết, hằng ngày phải nhìn thấy những bệnh nhân phải chuyển lên tuyến trên vì bệnh trở nặng mà lòng chúng tôi như đau thắt lại, rồi thấy những nụ cười của bệnh nhân khi được bình an xuất viện, với tôi đó là niềm hạnh phúc nhất.

Chúng tôi và các anh em trong đội ngũ y tế cùng những chiến sĩ công an, bộ đội từ Bắc Trung Nam mỗi người một lĩnh vực, một chuyên môn nhưng chúng tôi họp về đây cùng chung chí hướng đoàn kết với nhau để bảo vệ mạng sống cho mọi người!
Thiết nghĩ đây là những khoảnh khắc quý báo đáng trân trọng trong cuộc đời tu sĩ của chúng tôi.

Tôi luôn thấy tinh thần lạc quan, trong công việc luôn cố gắng hết sức mình, không kể khó, than khổ và tôi luôn sống vì mọi người. Tôi luôn “cháy” hết mình với khát vọng tuổi trẻ như trong đoạn thơ của bài thơ “Một khúc ca xuân” của nhà thơ Tố Hữu: “Nếu là con chim, chiếc lá/ Thì chim phải hót, chiếc lá phải xanh/ Lẽ nào vay mà không trả/ Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình”.

Chúng tôi xin thành kính tri ân trên chư Tôn lãnh đạo GHPG VN, BTS Phật Giáo Tỉnh Đồng Nai, cùng các cấp lãnh đạo Tỉnh Đồng Nai, quý Ban, Sở y tế, đã cho chúng tôi cơ hội phụng sự, phục vụ, cống hiến cho đời cho đất nước .
Xin cảm ơn mọi nhân duyên, cảm ơn đời, cảm ơn đất nước …!!!

Xin chia sẻ thêm một số hình ảnh của cá TNV Phật giáo tham gia chống dịch:

Tâm Quang

Bạn cũng có thể thích..

Trả lời