Hà Nội – Những ngày phố phường “Thở” bằng hương xuân

Hà Nội những ngày cuối năm Ất Tỵ, khi tờ lịch trên tường mỏng dần và cái lạnh đặc trưng của mùa đông Bắc Bộ bắt đầu dịu lại để nhường chỗ cho những hạt mưa xuân lây rây, thành phố bỗng mang một gương mặt khác. Không còn vẻ hối hả, kẹt xe của những ngày thường nhật, Hà Nội lúc này như một bản nhạc có những nốt lặng đầy xao xuyến.
Dọc theo những con phố cổ, mùi nhang trầm phảng phất quyện vào làn gió se lạnh, đánh thức trong lòng mỗi người niềm hoài cổ về một cái Tết truyền thống đúng nghĩa. Người Hà Nội những ngày này không cần pháo hoa rực rỡ hay những buổi tiệc tùng xa hoa, mà họ tìm về sự đủ đầy trong chính tâm hồn mình.
Đó là cảm giác thư thái khi thong dong dạo bước qua chợ hoa Hàng Lược, ngắm nhìn những cành đào bích hồng thắm hay những chậu quất trĩu quả vàng ươm, cảm nhận sức sống của mùa xuân đang len lỏi qua từng kẽ lá. Giữa nhịp sống hiện đại, người ta bỗng thèm cái cảm giác được chậm lại một chút, để ngồi bên bếp lửa hồng canh nồi bánh chưng nghi ngút khói, nghe tiếng củi cháy lách tách và kể cho nhau nghe những câu chuyện cũ mà lòng thấy ấm áp lạ kỳ.
Cái Tết bình yên của Hà Nội nằm ở những điều thật giản đơn nhưng lại chạm đến tầng sâu của cảm xúc. Đó là khi ta thôi không còn canh cánh những lo toan của một năm vất vả, gác lại những dự định dở dang để tự thưởng cho mình một giấc ngủ thật sâu không mộng mị. Bình yên là khi ta ngồi lặng yên bên tách trà nóng, nhìn ngắm những con phố vốn ồn ào nay bỗng trở nên tĩnh lặng, chỉ còn tiếng chổi tre xào xạc của người công nhân quét rác đêm muộn.
Hà Nội cận Tết không cần quá hoàn hảo, đôi khi chỉ là một cuộc điện thoại hỏi thăm nhau, một cái nắm tay thật chặt hay một nụ cười hiền hậu của cụ già bán phong bao lì xì nơi góc phố cũng đủ làm nên một mùa xuân trọn vẹn. Trong khoảnh khắc chuyển giao thiêng liêng này, mỗi người dân Thủ đô dường như đều học được cách chấp nhận và bao dung hơn với chính mình, để lòng nhẹ bẫng sau bao nhiêu cố gắng.
Tết này, giữa lòng Hà Nội cổ kính, chỉ mong mỗi chúng ta đều tìm thấy một góc nhỏ an yên cho riêng mình, để mỉm cười đón nhận nắng xuân và tin rằng sau tất cả, hạnh phúc thực sự luôn hiện hữu ngay trong những điều bình dị nhất của cuộc đời.
Trang Vân – Việt Hưng















Phản hồi