Tết Hà Nội: Bản Giao Hưởng Giữa Hoài Niệm Và An Yên

Hà Nội những ngày tiễn năm cũ, đón năm mới giống như một bản nhạc có những nốt trầm bổng, dồn dập, hối hả để rồi bất chợt lắng lại trong một khoảng lặng trong veo và sâu thẳm. Nếu những ngày giáp Tết là sự pha trộn giữa hoài niệm và tất bật, nơi phố xá rực rỡ sắc hoa đào, hoa mai quyện trong mùi hương trầm ấm và khói lá dong luộc bánh chưng nghi ngút, thì khi khoảnh khắc Giao thừa đi qua, phố phường bỗng trút bỏ lớp áo ồn ào để khoác lên mình một vẻ tĩnh lặng đến an yên vô cùng.
Đó là lúc sự hối hả mua sắm, dọn dẹp nhường chỗ cho cảm giác được là chính mình, được sống chậm lại để lắng nghe tiếng mùa xuân đang về trong từng hơi thở của đất trời. Khác với vẻ náo nhiệt trước đó, cái tĩnh lặng của mùng Một Tết Hà Nội mang một dư vị đặc biệt, khi những con phố vốn dĩ đông đúc bỗng trở nên vắng vẻ, thênh thang, giúp con người ta tìm thấy sự tịnh tâm hiếm có để soi rọi lại tâm hồn mình sau một năm dài bôn ba.
Trong không gian thanh khiết ấy, tiếng chổi quét lá rụng hay tiếng chim hót sớm mai cũng đủ làm xao động lòng người, khiến ta như chạm vào được âm thanh của nhựa sống đang chuyển mình nảy nở trên những nhành lộc non tơ. Tết trong tâm khảm mỗi người Việt không chỉ là phong vị của nồi bánh chưng xanh mướt, nhân đỗ vàng ruộm, thịt mỡ béo ngậy được gói trọn bởi bàn tay khéo léo của cha mẹ, mà còn là bữa cơm đoàn viên chiều ba mươi ấm áp – nơi mọi lo toan được rũ bỏ để nhường chỗ cho tình thân sum vầy.
Ta yêu biết bao cảm giác bồn chồn chờ đợi tiếng pháo hoa vang vọng, rồi cùng nhau đi hái lộc đầu xuân, trao cho nhau những phong bao lì xì đỏ thắm với niềm tin rằng khi ta trao đi đúng cách, nhận lại bằng lòng biết ơn và những lời chúc chân thành, thì mọi sự may mắn sẽ thực sự “linh ứng” như lời các cụ xưa đã dạy.
Với những người con xa xứ, Tết là nỗi nhớ da diết, là khao khát được trở về dưới mái hiên nhà, còn với những đứa trẻ, đó là niềm vui ngây ngô khi được thêm tuổi mới. Dù thời gian có làm phai mờ đi ít nhiều những hủ tục, nhưng cái cốt cách của Tết Hà Nội — từ phố ông đồ hân hoan sắc đỏ câu đối đến những thú chơi tao nhã — vẫn luôn là sợi dây gắn kết quá khứ và hiện tại. Sự bình yên của những ngày Tết chính là cơ hội để mỗi chúng ta nhìn lại bản thân, gạt đi những bụi bặm của năm cũ để đón nhận nguồn năng lượng mới, hy vọng mới.
Để rồi, khi cánh màn điều trên bàn thờ được hạ xuống, nhịp sống trở lại bình thường, ta vẫn thấy dư vị ngọt ngào của mùa xuân còn đọng mãi trong tim, nhắc nhở ta rằng Tết không chỉ là một kỳ nghỉ, mà là một hành trình trở về với những giá trị thiêng liêng và yêu thương nhất của cuộc đời.
Thật vậy, Tết không chỉ là một cột mốc của thời gian, mà là một hành trình trở về: trở về với nguồn cội, trở về với gia đình, và quan trọng nhất là trở về với chính bản thân mình trong những phút giây tĩnh lặng nhất của đất trời. Giữa một Hà Nội tạm lánh xa những ồn ào phố thị, ta nhận ra rằng mọi giá trị vật chất rồi sẽ qua đi, chỉ có tình yêu thương trao đi đúng cách và những phút giây an yên lắng lại mới là vốn quý để ta mang theo trong hành trình phía trước. Tết chính là lúc ta học cách bao dung với năm cũ và mỉm cười đón nhận mùa xuân đang tràn về trong từng hơi thở bình yên nhất.”
“Tết có thể thay đổi theo nhịp sống hiện đại, nhưng hồn cốt của Tết vẫn luôn vẹn nguyên trong mùi khói bánh chưng, trong phong bao lì xì đỏ thắm và trong cái tĩnh lặng thanh khiết của sáng mùng Một đầu năm. Giữ gìn nét đẹp ngày Tết chính là giữ gìn sợi dây kết nối giữa quá khứ và tương lai, để thế hệ mai sau hiểu rằng: Tết không nằm ở mâm cao cỗ đầy, mà nằm ở sự trân trọng và biết ơn. Khi ta biết nâng niu những giá trị truyền thống, biết lắng nghe âm thanh của mùa xuân từ trong tâm khảm, đó cũng là lúc ta thấy Tết thực sự linh ứng và tràn đầy nhựa sống trong mỗi căn nhà, trên mỗi nẻo phố thân quen.”
“Tạm biệt những hối hả của năm cũ, ta chọn đón nhận Tết bằng một tâm thế bình thản và yêu thương. Hà Nội dẫu có lúc ồn ào, dẫu có lúc lặng im, nhưng vị Tết trong lòng mỗi người vẫn luôn ngọt ngào và thiêng liêng như thế. Hãy cứ để mùa xuân khơi dậy những năng lượng mới, rũ bỏ mọi ưu phiền để cùng nhau viết tiếp những trang đời rạng rỡ. Bởi vì, khi lòng người đủ tĩnh, ta sẽ nghe thấy tiếng mùa xuân không chỉ ở ngoài phố, mà còn đang nở hoa ngay trong chính tâm hồn mình.”
Trang Vân – Cao Anh Tuấn
Phản hồi