Cúi đầu là bông lúa, ngẩng đầu là cỏ dại: Ai trưởng thành cũng ít nhất 3 lần cúi đầu

0
8
PGDS -

Chỉ khi biết cúi đầu, bạn mới có thể ngẩng cao đầu. Đó không phải là tự ti, không phải là nhu nhược, mà là khi năng lực tích lũy đã đủ thâm sâu và sắc sảo.

Cúi đầu trước tuổi tác

Nhà tư vấn tâm lý Feng Yu từng viết một bài báo có tên: “Tôi 40 tuổi, tôi càng sống”.

“Tuổi hai mươi, nhất thời không thể nghe người khác khen ngợi, chỉ cần nghe được vài câu, liền có thể uống thêm rượu.

Khi tôi ngoài 30 tuổi, tôi thỉnh thoảng đi hát với bạn bè cả đêm, sáng hôm sau thức dậy, ngoại trừ quầng mắt hơi thâm, tôi vẫn còn tràn đầy năng lượng.

Đến năm 40 tuổi, đã là bà mẹ hai con, tôi thức giấc giữa đêm thường xuyên để lo cho con. Buổi sáng tỉnh dậy với mí mắt sưng vù và trông chùng xuống”.

Khi một người đến một độ tuổi nhất định, bạn phải thừa nhận rằng cả năng lượng và thể lực đều không còn tốt như trước.

Cúi đầu trước tuổi tác và thừa nhận những hạn chế của cơ thể là một kiểu trưởng thành.

Khi bạn còn trẻ, bạn phải học cách làm mọi thứ bạn có thể để không hối tiếc. Nhưng khi bạn đến một độ tuổi nhất định, hãy tự lượng sức mình.

hoc cach cui dau Giadinhvietnam

Ảnh minh họa. 

Cúi đầu trước sự ngu ngốc

Nhiều người thắc mắc làm thế nào để giảm bớt hầu hết những rắc rối trong cuộc sống?”

Có người trả lời: “Đừng quan tâm, đừng nổi giận với những người ngu ngốc”.

Sự khôn khéo lớn nhất của một người là cúi đầu trước sự ngu ngốc.

Như có câu nói, trời cao 3 thước, bất cứ ai cao hơn 3 thước, nếu muốn đứng giữa trời và đất, cần phải biết cúi đầu xuống. Một người có cốt cách khi thành công sẽ không tự mãn lâng lâng, mà sẽ biết cúi đầu đúng lúc.

Đến một độ tuổi nào đó, bạn phải luôn học cách chung sống hòa bình với mọi thứ xung quanh. Hãy buông bỏ những điều không tốt, đừng mãi suy nghĩ về chúng, đừng trừng phạt bản thân bằng những điều tồi tệ.

Cạnh tranh với những kẻ ngu ngốc thực sự là gặp khó khăn cho chính mình. Cuộc sống ngắn ngủi, bạn không cần phải lãng phí thời gian cho những việc tầm thường.

Cúi đầu trước dục vọng bản thân

Mong muốn, dục vọng của con người là vô hạn, không có chừng mực. Trong lòng người, không có cái gì là tốt nhất mà chỉ có cái tốt hơn và hơn nữa.

Có những người luôn thích kiễng chân lên, vươn cổ cao lên để vượt hơn người khác, nổi danh hơn người khác. Chứng kiến địa vị của bạn bè, đồng nghiệp đều thăng lên trong khi bản thân mình lại không là gì cả liền cảm thấy oán trách trời đất, xã hội bất công.

Họ đâu biết rằng, chỉ cần cúi đầu xuống, họ sẽ phát hiện ra những thứ mà bản thân mình có được rất nhiều, chính là mải “ngẩng lên” mà không nhận ra và trân trọng nó mà thôi.

hoc cach cui dau Giadinhvietnam

Ảnh minh họa. 

Cuộc đời nhắc nhở chúng ta rằng, rất nhiều người cả đời ngẩng đầu phấn đấu, cuối cùng nhìn lại mới nhận ra, thứ mà mình giành được rốt cuộc cũng chỉ là phù du, mây khói, là vật ngoài thân mà thôi.

Có câu: “Cúi đầu là bông lúa, ngẩng đầu là cỏ dại”. Cây lúa càng chín hạt càng chắc, đầu sẽ rủ xuống, còn cỏ dại thích thể hiện bản thân, lúc nào cũng ngẩng đầu lên. Nhưng bông lúa luôn được coi trọng, cỏ dại lại chẳng được đoái hoài.

Những người có sự nghiệp thuận lợi nhất, tiến bộ nhanh nhất thông thường đều là những người hiểu được rằng làm người phải biết “cúi đầu”.

Một người thực sự trưởng thành sẽ không để bản thân bị vùi dập, cũng không phải tuyệt vọng khi đối mặt với tuyệt vọng. Thay vào đó, họ chọn lùi lại một bước và đón nhận một cuộc sống rộng lớn hơn.

Thùy Linh