Nghệ Thuật Trao Và Nhận Lì Xì: Gieo Mầm Nhân Cách Từ Nét Đẹp Truyền Thống

Trong không khí rộn ràng của những ngày Tết Nguyên Đán, khi sắc hoa đào hoa mai đua nở cũng là lúc những phong bao lì xì đỏ thắm bắt đầu sứ mệnh lan tỏa hơi ấm của tình thân và những lời chúc tốt lành cho một năm mới khởi sắc. Tục lệ này vốn dĩ không chỉ là một thói quen mà còn chứa đựng cả một câu chuyện nhân văn về sự chở che, bắt nguồn từ điển tích về các vị tiên hóa thân thành đồng tiền vàng để xua đuổi yêu quái bảo vệ giấc ngủ bình yên cho trẻ thơ, biến chiếc phong bao nhỏ bé trở thành lá bùa may mắn mang lại sự an tâm và hy vọng cho mọi nhà. Lì xì, hay còn gọi là mừng tuổi, thực chất là cách chúng ta trao đi “Lợi Thị” – một khái niệm gợi nhắc về sự hanh thông, tài lộc và mọi sự tốt đẹp, nơi mà giá trị của món quà không nằm ở những con số vật chất bên trong mà nằm trọn trong tấm lòng cùng thiện ý của người trao gửi. Đối với trẻ nhỏ, đó là lời động viên hay ăn chóng lớn và học hành tấn tới; đối với ông bà cha mẹ, đó là sự tri ân sâu sắc cùng lời cầu chúc bách niên giai lão; và với bạn bè đồng nghiệp, đó là sự gắn kết cùng lời hứa về một năm mới cùng nhau thịnh vượng, thành công. Dẫu dòng chảy thời gian có mang đến những hình thức mới mẻ như lì xì trực tiếp hay chuyển khoản qua ứng dụng để phù hợp với nhịp sống hiện đại, thì tinh thần cốt lõi của phong tục vẫn vẹn nguyên khi chúng ta biết trao và nhận bằng cả hai tay với thái độ trân trọng và niềm nở nhất. Để nét đẹp văn hóa này mãi thanh tao, người Việt thường tinh tế chọn những phong bao rực rỡ mang sắc màu may mắn, ưu tiên những tờ tiền mới phẳng phiu tượng trưng cho khởi đầu tinh khôi và luôn dặn lòng tránh những điều kiêng kỵ như sự vòi vĩnh hay so bì hơn kém.

Khi lời cảm ơn được cất lên cùng nụ cười rạng rỡ, lì xì đã thực hiện xong sứ mệnh thiêng liêng là kết nối các thế hệ, làm cho Tết không chỉ là dịp để đoàn viên mà còn là cơ hội để gieo những hạt mầm yêu thương, sự tử tế và niềm tin vào một tương lai vạn sự cát tường.

Lì xì Tết từ bao đời nay đã vượt xa ý nghĩa của một hành động tặng tiền thông thường để trở thành một nét đẹp văn hóa tâm linh sâu sắc, một phong tục lâu đời kết tinh những giá trị tinh thần tinh túy nhất của người Việt mỗi độ xuân về. Trong quan niệm dân gian, chiếc bao đỏ rực rỡ ấy không bao giờ được đo đếm bằng mệnh giá vật chất bên trong mà vốn dĩ gói trọn những lời chúc phúc, sự chở che và hy vọng về một năm mới vạn sự khởi đầu nan, nơi đồng tiền chỉ đóng vai trò là vật dẫn biểu tượng còn linh hồn thực sự của nghi thức chính là sự chúc tụng và tấm lòng chân thành giữa người với người.

Các cụ ta xưa nay thường dạy “của cho không bằng cách cho”, và điều này đặc biệt linh thiêng đối với tục mừng tuổi khi mà sự “linh ứng” của lời chúc chỉ thực sự hiện hữu khi việc tặng và nhận được thực hiện đúng cách, đầy trân trọng và lễ nghĩa như một phép màu vận hành theo quy luật của lòng tử tế.

Tặng đúng cách là khi người trao gửi đi bằng cả hai tay cùng nụ cười hiền hậu và những mong ước tốt lành nhất mà không mảy may toan tính; còn nhận đúng cách là khi người nhận đón lấy bằng sự biết ơn, niềm hân hoan và thái độ cung kính để giữ trọn vẹn mạch nguồn tài lộc, khiến lời chúc không còn là lời nói suông mà trở thành năng lượng thực thụ cho cả một năm bình an. Chính sự cộng hưởng giữa lòng thành của người trao và sự trân quý của người nhận mới giúp cho những phong bao lì xì phát huy hết giá trị tâm linh, biến chúng thành một nhịp cầu nối liền các thế hệ, lan tỏa may mắn và làm cho nét văn hóa truyền thống này mãi mãi rạng rỡ, đúng như những gì cha ông đã đúc kết và truyền dạy cho con cháu nhiều đời và ” các cụ dạy cấm có sai bao giờ “

-Trang Vân –

Bài viết liên quan

Phản hồi