Thứ Ba, Tháng Chín 21, 2021

Phật giáo & đời sống XH

Cảm Ơn Các Bạn – Nhưng Người Hùng Của Tớ

Các bạn Tình nguyện viên thân mến ơi, hôm nay các bạn có khỏe không…? 🥰🥰🥰☘ Khi được đọc những lời tâm sự của các bạn, được thấy những hình ảnh mà các bạn chia sẻ, bỗng nhiên tớ như người đi lạc vào thế giới đa cảm xúc: vui có, buồn có, tự hào có và lo lắng cũng có luôn…

🙃🙃🙃☘ Không ít lần tớ tự hỏi:”Sao các bạn siêu nhân quá vậy??? Sao các bạn có thể mặc bộ đồ bảo hộ ngày này qua tháng nọ??? Đeo khẩu trang 24/24 làm sao thở nổi trời??? Cơ địa tròn mập không chịu nóng được như mình chắc bỏ cuộc sớm quá…” Vì sao, vì sao và vì saoooooo???

😆 😆 😆☘ Sau hồi lâu lướt facebook, vào group NKCD đọc văn, ngẫm thơ, ngắm hình và tòn ten vào xem vài chục trang cá nhân của các bạn, kết quả là tớ đã tìm đáp án. Một câu trả lời rất chi là ngắn gọn, xúc tích và vô cùng chính xác:”… VÌ CÁC BẠN LÀ NGƯỜI HÙNG CỦA TỚ…”

🥰🥰🥰☘ Cảm ơn các bạn đã cho tớ xem những trích đoạn đẹp nhất ngay thời thanh xuân của các bạn, giai đoạn đầy ắp những hoài bão, nhiệt huyết và tình thương. Các bạn vừa là đạo diễn tài tình dám vẽ lên tuổi trẻ của riêng mình, các bạn vừa là diễn viên tài ba khi đóng được nhiều vai trong giai đoạn ấy…

❣ ❣ ❣☘ Lúc trước tớ nghĩ rằng, chỉ những ai có chuyên môn y khoa mới có thể tiếp xúc và chăm sóc trực tiếp bệnh nhân, và các bạn không có chuyên môn chỉ có thể tham gia tình nguyện ở khâu hậu cần, nhưng thực tế không phải vậy, tớ đã lầm, một sai lầm to bự…

🥴🥴🥴☘ Khó có thể nhìn ra cảnh một chàng sinh viên cơ khí đô con vốn quen làm những việc mạnh, nay có thể nhẹ nhàng cầm que test nhanh cho hàng trăm người dân mỗi ngày; hay hình ảnh cô gái nhân viên văn phòng thường ngày ngồi máy lạnh nay phải mặc bộ đồ bảo hộ nóng bức để làm việc của một y tá. Rồi có bạn vốn là “con trai vàng, con gái ngọc” của gia đình, ở nhà cơm không biết nấu, đồ không biết giặt, ấy vậy mà khi “vào chiến trận”, các bạn lại có thể đấm lưng, đút cơm và kiêm luôn việc giặt đồ, thay tã cho những cụ già một cách khéo léo… Động cơ mạnh mẽ nào, thế lực thần thánh nào có thể khiến các bạn làm được những điều ấy… Phải chăng hết thảy đều xuất phát từ TÌNH THƯƠNG và được duy trì bằng Ý CHÍ…

❤️❤️❤️☘ Làm việc cao độ liên tục trong một thời gian dài chắc chắn vô cùng mệt mỏi, ấy vậy mà tớ chưa từng thấy qua một lời than vãn nào từ các bạn. Mạnh mẽ là vậy, lạc quan là vậy, nhưng tớ biết sau những hình ảnh tươi vui đi kèm những status dí dỏm ấy là cả một chuỗi dài kín những tâm tư. Để thực hiện lý tưởng của mình, các bạn đã phải đánh đổi nhiều thứ: sự lo lắng của gia đình, công việc và sức khỏe cá nhân… Nhiều bạn đã mạnh dạn bảo lưu điểm và tạm dừng bảo vệ luận văn tốt nghiệp để tham gia tình nguyện. Cũng có bạn rất chi là dễ thương khi chấp nhận “bị người yêu bỏ” để đi chống dịch… Tớ tin chắc rằng, mặc dù lo lắng nhưng gia đình và người thân sẽ tự hào về các bạn, họ sẽ rất vui khi nói cho cả thế giới biết:”Con/anh/chị/em/bạn của tôi là tình nguyện viên chống dịch covid-19”…

👨‍👩‍👧‍👦 👨‍👩‍👧‍👦 👨‍👩‍👧‍👦☘ Cảm ơn các bạn đã lan tỏa năng lượng tích cực đến cho mọi người, đặc biệt là khơi dậy lửa nhiệt huyết cho các bạn trẻ khác. Tớ vô cùng ngưỡng mộ các bạn…

🤝🤝🤝☘ Ngay lúc này đây, tại các bệnh viện và các khu dã chiến, khi các bạn còn đang tất bật làm việc, chạy đua với thời gian, cùng bệnh nhân chiến đấu với sanh tử, tớ lại ngồi đây làm “anh hùng bàn phím”. Tớ cảm thấy mình thật nhỏ bé so với các bạn. Dẫu vậy, tớ vẫn xin góp một niệm ân, gởi một niệm thương vào trong biển tình cùng mọi người hướng về các bạn….

💞 💞 💞🙏 Nguyện chúc các bạn thân luôn khỏe, tâm luôn an, chí luôn mạnh để tiếp tục cống hiến và hoàn thành tâm nguyện của mình…🙏 Nguyện cầu dịch bệnh chóng qua, nước nhà sớm ổn, thế giới yên bình để chúng ta có thể vẽ tiếp bức tranh tươi đẹp của cuộc đời mình…🙏 CẢM ƠN CÁC BẠN – NHỮNG NGƯỜI HÙNG CỦA TỚ 🙏… Xin cảm ơn mọi nhân duyên trong đời

… Hạnh phúc thay

… Nguyện chúc an lành

🙏 🙏 🙏 🙏 🙏 🙏 🙏

SG – 17/09/2021
Vạn Thiền

Nguồn: facebook Vạn Thiền

28 điều hãy làm cho cha mẹ. Đừng phí hoài thời gian mà tạo ra tiếc nuối sau này

“Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ, gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha”. Chúng ta không tự nhiên cất tiếng khóc oa oa chào đời, cũng không tự nhiên biết đi, biết nói, cũng chẳng tự nhiên mà lại khôn lớn thành người. Trong từng bước chân ta đi trên cuộc đời này, trong từng hơi thở đều không thể thiếu vắng tình yêu thương mà cha mẹ dành cho chúng ta.

Tình yêu và bóng dáng của cha mẹ luôn theo sát mỗi chặng đường con đi

Còn nhớ những ngày bé thơ, đói cơm khát nước chúng ta cũng khóc, trong người khó chịu chúng ta cũng khóc. Cha mẹ lại hớt hải chạy đến vỗ về, cho chúng ta bú mớm, bón từng thìa cơm, thay tã lót cho chúng ta. Những hôm chúng ta trái gió trở trời cha mẹ cũng thao thức suốt canh thâu. Khi ấy vài tiếng đồng hồ như kéo dài muôn thuở, bởi cha mẹ không nguôi lo lắng cho chúng ta. Chỉ khi thấy nụ cười trên mặt đứa con thơ cha mẹ mới thở phào nhẹ nhõm.

Chúng ta lớn thêm chút nữa, bắt đầu bi bô đánh vần từng con chữ. Cha mẹ cũng đã đuối sức sau một ngày tất bật hòa vào dòng người đông nghìn nghịt, mướt mát với công việc ở cơ quan và lại sấp ngửa về lo cơm nước, việc nhà. Dẫu vậy, cha mẹ vẫn nhẫn nại hướng dẫn chúng ta từng bài đọc vỡ lòng, từng phép toán giản đơn. Khi thấy chúng ta say giấc cha mẹ mới yên lòng khép lại đôi mi.

Cha mẹ dành hết thảy tâm huyết và tuổi xuân cho chúng ta. Nhưng khi chúng ta lớn lên, cha mẹ lại sẵn lòng buông tay để những đứa con thân yêu của mình có thể bay cao hơn, xa hơn. Chúng ta lại bận rộn với công danh sự nghiệp, chuyện tình yêu và gia đình nhỏ của mình. Dẫu rằng không còn sớm tối ở bên con nhưng tình yêu của cha mẹ dành cho chúng ta chẳng khi nào vơi cạn

Khi còn nhỏ, cha mẹ là tấm bình phong che mưa che gió, che những ngày bão táp trước sóng gió cuộc đời để chở che, bảo vệ chúng ta. Khi chúng ta trưởng thành, có thể tự bước đi trên đôi chân của mình, cha mẹ vẫn đau đáu một lòng cầu mong hạnh phúc cho con. Đôi khi chúng ta mải mê với cuộc sống, mải mê thực hiện khát vọng của bản thân mình, mải mê chăm sóc gia đình nhỏ yêu dấu của mình mà quên mất bóng dáng ai kia ra ngóng vào trông. Dẫu rằng không còn sớm tối ở bên con nhưng tình yêu của cha mẹ dành cho chúng ta chẳng khi nào vơi cạn.

Đi khắp thế gian này biết tìm đâu ra người tốt với chúng ta hơn cha mẹ mình, những người chỉ biết cho đi, không bao giờ mong cầu nhận lại? Chúng ta lại ngại ngùng nói những lời bày tỏ yêu thương với cha mẹ. Vì sao vậy nhỉ? Có điều gì khiến chúng ta ngại ngùng đến vậy?

Bốn mùa Xuân Hạ Thu Đông xoay vần, lấy đi mái tóc xanh mượt đầy sức sống của mẹ, lấy đi vóc dáng cường tráng một thời của cha, phủ lên mọi thứ một lớp bụi thời gian. Đến khi chúng ta thảng thốt nhìn lại mới giật mình vì cha mẹ đã khác trước nhiều lắm. Những nếp nhăn đã hằn sâu thêm trên nụ cười của cha mẹ, gánh nặng cuộc đời cũng khiến cha mẹ già yếu hơn. Chiếc lưng đã còng thêm một chút, làn da không còn sáng bóng như xưa. Những đứa con thơ bé khi xưa không khỏi thở dài: Cha mẹ đã già thật rồi.

Ai cũng biết rằng, cha mẹ không thể sống mãi với chúng ta, sẽ có một ngày cha mẹ rời bỏ chúng ta đi về một nơi rất xa. Chúng ta cũng biết vậy, mà sao cuộc sống bận rộn cứ vô tình kéo chúng ta xa dần khỏi vòng tay cha mẹ. Chúng ta cố gắng chăm lo cho cha mẹ có được một cuộc sống vật chất tốt nhất trong khả năng của mình. Nhưng chúng ta quá bận rộn, không thể dành nhiều thời gian bầu bạn cùng cha mẹ. Chúng ta cũng ngại ngùng nói những lời bày tỏ yêu thương. Vì sao vậy nhỉ? Có điều gì khiến chúng ta ngại ngùng đến vậy? Sao chúng ta không thể thoát khỏi lớp vỏ ngoài kia để nói với cha mẹ rằng: “Con yêu cha mẹ nhiều lắm!”.

28 hành động vô cùng nhỏ bé sưởi ấm trái tim của những đấng sinh thành

Nếu quả thực là bạn vẫn không thể cất nổi tình yêu trong sâu thẳm trái tim mình thành những lời yêu thương dành cho cha mẹ, thì bạn cũng có thể làm theo 28 cách dưới đây. Dẫu là những hành động không lời vô cùng nhỏ bé cũng đủ để sưởi ấm trái tim của những đấng sinh thành.

  1. Ghi nhớ ngày sinh của cha mẹ và chuẩn bị những món quà xinh xắn bất ngờ dành tặng cho cha mẹ. Nếu có thể vượt lên sự ngại ngùng của bản thân, bạn có thể gửi lại một tin nhắn, một lời chúc mừng, hay nói với cha mẹ rằng: “Con yêu cha mẹ! Con nhớ cha mẹ!”
  2. Cố gắng thu xếp thời gian về bên cha mẹ. Nếu không thể làm được thì một tuần hãy gọi điện thăm hỏi cha mẹ đôi lần! Có thể bạn không biết phải nói gì, thì hãy cứ để cha mẹ huyên thuyên những gì muốn nói. Bạn chỉ cần lắng nghe và đôi khi bày tỏ vài lời thích hợp là được rồi.
  3. Hàng năm hay vài năm có thể mời cha mẹ tới một nơi nào đó, để cùng trải nghiệm và thay đổi không khí. Nhưng bạn phải nhớ rằng cha mẹ già rồi nên sẽ ngại ra ngoài vì bất tiện. Bạn hãy chuẩn bị thật chu đáo cho chuyến đi, để cha mẹ yên lòng, không phải hốt hoảng khi rời xa mái nhà thân thuộc của mình.
  4. Thường xuyên chụp ảnh cùng cha mẹ, đặc biệt là nên dẫn theo bạn gái, hay vợ con bạn. Hãy để cha mẹ có cảm giác mình vẫn là một phần quan trọng trong cuộc sống của bạn.
  5. Chăm chỉ trả lời tin nhắn hỏi han của cha mẹ. Đừng vì những cuộc điện thoại ‘càm ràm’ của cha mẹ mà tỏ ra khó chịu hay giận dỗi. Có thể bạn quá bận rộn và không muốn bị cắt đứt dòng suy nghĩ lúc đó. Hãy nói cho cha mẹ biết khi nào có thể gọi cho bạn hay bạn có thể gọi lại, để họ yên lòng.
  6. Nếu có điều kiện thời gian, kinh tế hãy đưa cha mẹ đi du lịch xa, để bớt đi nỗi cô đơn và tăng thêm trải nghiệm cho cuộc sống.
  7. Hãy tìm cho cha mẹ những người bạn già có thể cùng nhau chia sẻ buồn vui trong cuộc sống. Bởi lẽ có những điều chúng ta không thể thấu hiểu khi chưa có những trải nghiệm của những người cao tuổi.
  8. Thường xuyên trò truyện, tâm sự với cha mẹ. Hãy kể về công việc, cuộc sống của mình, về những người bạn mới hay những chuyện thú vị của bạn. Cha mẹ sợ nhất là trở thành một người thừa trong cuộc sống của bạn, sợ bạn không cần đến họ nữa, sợ sự cô đơn của tuổi già gặm nhấm trái tim họ. Hãy để họ bước vào cuộc sống của bạn và yên lòng vì biết rằng con của họ vẫn ổn.
  9. Thức ăn phải được nấu thật chín, thật mềm. Bởi lẽ răng của cha mẹ không còn chắc như xưa. Nó đã yếu và lỏng hơn rất nhiều rồi. Đôi khi cha mẹ chỉ có thể nhai lạo xạo vài miếng và nuốt vào cho no bụng. Hệ tiêu hóa của người già cũng không còn tốt như khi còn trẻ.
  10. Vào những ngày đông lạnh lẽo, hãy chuẩn bị những đồ giữ ấm cho cha mẹ, như một đôi dép bông đi trong nhà cho khỏi lạnh bàn chân, những chiếc túi sưởi, hay những chiếc chăn ấm, đệm êm, để cha mẹ có thể ngủ ngon giấc.
  11. Hãy học một vài cách dưỡng sinh tốt cho sức khỏe của cha mẹ và xem cha mẹ có hứng thú không. Hãy chuẩn bị chu đáo những loại thuốc thường dùng trong nhà như thuốc đau đầu, sổ mũi, cảm cúm, đi ngoài… Hay sắm những vật dụng bảo vệ sức khỏe phù hợp như ghế mát xa, bồn ngâm chân…
  12. Thường dẫn vợ chồng, con cái về thăm nhà. Nếu không thể thì hãy lên một kế hoạch dài hơi hơn cho cha mẹ.
  13. Hàng năm hãy giúp cha mẹ rửa chân một lần, đấm lưng một lần, chải đầu một lần, cắt móng chân móng tay một lần. Thuở ấu thơ cha mẹ vẫn thường làm những việc ấy cho chúng ta với lòng yêu thương bao la. Có khi nào chúng ta để ý rằng mắt cha mẹ đã mờ, lưng cha mẹ không thể cúi xuống để làm những việc đơn giản, nhỏ bé như vậy không?
  14. Để ý xem cha mẹ thích ăn gì, và hãy tự mình làm cho cha mẹ một vài món. Bạn còn nhớ khi nhỏ cha mẹ đã làm cho chúng ta rất nhiều món ngon và hạnh phúc ngắm nhìn chúng ta ăn ngon lành không?
  15. Hãy chăm lo chuyện ăn ở đi lại cho cha mẹ thật chu đáo. Nếu điều kiện cho phép có thể biếu cha mẹ chút tiền tiêu vặt. Hàng năm mua cho cha mẹ một vài bộ quần áo mới để cha mẹ cảm nhận sự dễ chịu và tình yêu của chúng ta.
  16. Lắng nghe cha mẹ kể chuyện ngày xưa, kể về những hồi ức trong quá khứ. Nếu có thể hãy ghi âm để làm ấm nóng lại những ký ức của cha mẹ.
  17. Nếu cha mẹ bị ốm thì bạn phải hiểu rằng tình thân luôn là số một, sự nghiệp mới là số 2. Trong thời gian cha mẹ lâm bệnh nếu có thể thu xếp được thì hãy tự mình chăm sóc từng miếng ăn giấc ngủ cho cha mẹ, không được sợ bẩn, sợ nọ sợ kia. Hãy nhớ lại khi xưa chúng ta ốm đau cha mẹ đã lo lắng cho chúng ta như thế nào.
  18. Hãy ở bên cạnh cha mẹ vào những ngày quan trọng, để cha mẹ biết rằng bạn vẫn luôn nhớ tới họ và coi cha mẹ là một phần quan trọng trong cuộc sống của mình.
  19. Người già hay thích nói nhiều vì sợ cô đơn và thấy mình không còn có ích nữa. Hãy lắng nghe cha mẹ và giúp cha mẹ mở được nút thắt vướng bận trong tâm.
  20. Đừng chỉ chân, chỉ tay trước mặt cha mẹ, đừng tỏ thái độ trước mặt cha mẹ, đừng đối đầu hay làm cha mẹ xấu hổ.
  21. Nếu bạn đã lập gia đình, hãy yêu thương và kính trọng lẫn nhau. Nếu hai vợ chồng nhất thiết phải tranh cãi, thì cũng cần tránh lúc cha mẹ có mặt ở đó. Người già kỵ nhất là trong nhà bất hòa.
  22. Nếu bạn đã lập gia đình thì vợ chồng cần bao dung, tôn trọng và thực lòng kính yêu cha mẹ của hai bên. Hai vợ chồng tôn trọng, yêu thương nhau, đừng để cha mẹ phải lo lắng, tức giận hay bị tổn thương.
  23. Mua một loại bảo hiểm phù hợp cho cha mẹ, chỉ đơn giản là để cha mẹ yên tâm và cảm nhận được tình yêu của chúng ta.
  24. Hoàn thành những tâm nguyện cha mẹ chưa thể thực hiện khi còn trẻ: Dẫu là cảm giác bay bổng giữa bầu trời bao la hay ngắm những con sóng dạt dào ngoài biển khơi, hay leo lên những đỉnh núi cao…
  25. Cùng đi dạo, nói chuyện và tập thể dục với cha mẹ.
  26. Dẫn cha mẹ đi xem phim, cùng cha mẹ hát karaoke để cùng hòa nhập và trải nghiệm hơi thở của cuộc sống hiện đại.
  27. Ủng hộ những sở thích riêng tư lành mạnh của cha mẹ một cách vô điều kiện, tôn trọng sự lựa chọn và quyết định của cha mẹ.
  28. Yêu mến tất cả mọi người và giữ lấy tinh thần: “Yêu tất cả những bậc làm cha làm mẹ trong thiên hạ như cha mẹ của chính mình, yêu tất cả những đứa trẻ trong thiên hạ như con cái của chính mình”. Hãy mở rộng tình yêu thân quyến của mình thành tình yêu bao la với tất cả mọi người và những sinh mệnh trên thế gian. Đây cũng là sự hiếu thuận lớn nhất với cha mẹ vậy!

Khi chúng ta lớn lên, trưởng thành rồi va vấp trong cuộc sống xô bồ này, sẽ đến một lúc chợt nhận ra rằng: “Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ, gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha”.

Tình cảm của mẹ cha dành cho những đứa con vẫn luôn cứ bao la dạt dào như thế. Vậy nên, nếu ai đó vẫn may mắn có mẹ cha bên đời, hãy yêu thương và quan tâm mẹ cha hơn nữa, hãy trân trọng từng giây phút ở bên họ, bởi bạn sẽ chẳng bao giờ biết được điều gì sẽ đến với bạn ngày mai.

Thanh Phong

Ứng dụng văn hoá Phật giáo trong cuộc sống

Mỗi chúng ta nên áp dụng giáo lý đạo Phật trong bối cảnh dịch bệnh COVID-19 hiện nay để cùng vượt qua cơn nan khó này… Đó là chia sẻ của Thượng toạ Thích Thọ Lạc – Trưởng ban Văn hoá TƯ GHPGVN với tập thể lãnh đạo, cán bộ nhân viên và các đối tác, doanh nhân của Tạp chí Diễn đàn Doanh nghiệp.

Phật giáo du nhập vào Việt Nam hơn 2000 năm lịch sử và văn hoá Phật giáo đã thích ứng và thấm sâu vào văn hoá dân tộc như bóng với hình. Trong bối cảnh toàn cầu hóa và hội nhập quốc tế hiện nay, Phật giáo vẫn tiếp tục xu hướng nhập thế, ngày càng quan tâm và tham gia nhiều hơn vào các hoạt động kinh tế, chính trị, xã hội của đất nước.

Thực tế cho thấy, cuộc chiến giữa con người với đại dịch COVID-19 chưa bao giờ mạnh mẽ, khẩn trương như lúc này. Trong bối cảnh đại dịch đang lan rộng, chúng ta không thể dự báo hết những tác động đến đời sống, song rõ ràng chúng ta đã và đang cảm nhận tác động của nó. Phật giáo với hệ thống giáo lý, tư tưởng, triết lý riêng đã và đang đem lại cho những người người theo đạo Phật thái độ, năng lượng sống tích cực. Bởi, càng ngày con người càng nhận ra là giữa đời sống vật chất (sức khỏe và thể chất) có mối liên hệ mật thiết với đời sống tinh thần (tư tưởng và cảm xúc) của con người. Những lời dạy của Đức Phật cũng giúp ta thấy được các kết quả hay khía cạnh tích cực đối với các hoàn cảnh nguy hiểm.

Thượng toạ Thích Thọ Lạc - Trưởng ban Văn hoá TƯ GHPGVN.
Thượng toạ Thích Thọ Lạc – Trưởng ban Văn hoá TƯ GHPGVN.

Chia sẻ một cách tổng quát về văn hoá Phật giáo, Thượng toạ cho biết văn hoá Phật giáo được cấu thành bởi văn hoá vật thể (chùa chiền, tượng pháp, kinh điển, pháp khí + Tăng đoàn, Phật tử) và văn hoá phi vật thể với hệ tư tưởng, đạo đức và lối sống của Phật giáo.

Về tư tưởng, Phật giáo với tinh thần tự giác giác tha, tự lợi lợi tha (mình vì mọi người, mọi người vì mình); vô ngã vị tha (quên mình vì người). Về đạo đức, với 5 giới cấm, 10 điều thiện, đạo luật nhân quả, nghiệp báo, luân hồi. Tất cả đều hướng con người tới nhân cách tốt đẹp, đạo đức hiền lương, hiểu về thuyết nghiệp báo và luân hồi sẽ giúp con người sẽ xa lánh điều ác và hướng làm điều thiện nhiều hơn.

Thời Lý Trần, nước ta chưa thiết lập hệ thống pháp luật, nhưng do tiếp thu tinh thần của Phật giáo nên đã áp dụng 10 điều thiện của Phật giáo làm quy phạm (pháp luật) trong cuộc sống. Chính điều đó đã khiến cho xã hội thời kỳ này trở thành thời kỳ vàng son trong lịch sử Việt Nam.

Lối sống thiểu dục tri túc (biết vừa đủ) của Phật giáo sẽ giúp cho con người ta bớt tham vọng, giảm âu lo, nhằm khiến cho nội tâm thực sự được thanh thản và hạnh phúc trong những giây phút mình đang sống.

Phương pháp thiền định, niệm Phật, tụng kinh, bái sám… của Phật giáo cũng hướng con người ta thiện hơn, giảm được áp lực trong cuộc sống, khiến cho nội tâm được thanh thản và an vui hơn. Thiền định là phương pháp an trú chính niệm trong hiện tại, hay chính niệm tỉnh giác; Khi thực hiện trạng thái tĩnh lặng tỉnh giác trong ba trạng thái thân, hơi thở và tâm gọi là toạ thiền. Còn tĩnh lặng tỉnh giác trong mọi lúc mọi nơi, như khi ăn uống, khi làm việc, khi nói năng và suy nghĩ…gọi là thiền trong sinh hoạt; Phương pháp thiền trong sinh hoạt này rất phù hợp với mọi người đang sống xã hội bận rộn này.

Mỗi chúng ta nên áp dụng giáo lý đạo Phật trong bối cảnh dịch bệnh COVID-19 hiện nay để cùng vượt qua cơn nan khó này...

Mỗi chúng ta nên áp dụng giáo lý đạo Phật trong bối cảnh dịch bệnh COVID-19 hiện nay để cùng vượt qua cơn nan khó này…

Trong xã hội hiện đại, con người phải làm việc rất áp lực, bộ não phải suy nghĩ rất nhiều làm đầu óc mệt mỏi, cho nên phải để đầu óc ngưng nghỉ (tĩnh lặng) để tái tạo lại năng lượng. Ngoài Thiền, thì niệm Phật, Tụng kinh, Bái sám cũng là những cách làm giúp cho giảm những bất an, lo lắng, tìm lại sự thanh thản, bình an và tĩnh lặng trong giây phút đang sống.

Thượng toạ thông tin rằng, mục đích những lời dạy của Đức Phật trong hệ thống giáo lý là Lìa khổ được vui và mong muốn chúng sinh đều xa lìa được sự đau khổ và được an vui hạnh phúc. Điều này đã được đức Phật dạy rất rõ trong Kinh Chuyển Pháp Luân với nội dung chủ đạo của Tứ Diệu đế, Trung đạo, Bát chính đạo.

Trong đó, Tứ diệu đế (Khổ đế, Tập đế, Diệt đế và Đạo đế) đã trở thành giáo lý căn bản, xuyên suốt trong toàn bộ kinh điển Phật giáo. Với Khổ đế là Đức Phật chỉ ra rằng, con người ta sống ở trên đời ai cũng phải gặp những điều đau khổ. Ngài đã khái quát cái khổ của con người thành 8 loại khổ (bát khổ): Sinh – Lão – Bệnh – Tử; Ái biệt ly khổ, Oán tăng hội khổ, Cầu bất đắc khổ; Ngũ ấm xí thịnh khổ.

Đức Phật nói Khổ đế không phải để làm cho con người buồn chán, bi quan mà trái lại, làm cho mọi người nhìn rõ về quy luật và thực tế của cuộc sống, khi gặp cảnh khổ cũng không hoảng loạn mà điềm tĩnh đón nhận, không bị hoàn cảnh chi phối, tìm phương án giải quyết. Trong bối cảnh đại dịch như hiện nay thì thấu hiểu điều này là vô cùng quan trọng.

Nguyên nhân tạo thành những nỗi khổ hiện hữu ở đời, Đức Phật gọi là Tập đế. Đó là: tham, sân, si, mạn, nghi, thân kiến, biên kiến, tà kiến, kiến thủ, giới cấm thủ. 10 điều này đều có thể ở chính ngay trong con người và gây nên đau khổ.

Hai điều trên nói về sự khổ và nguyên nhân của khổ, Đức Phật chỉ ra kết quả an vui, hạnh phúc đạt được khi con người diệt trừ hết những nỗi khổ, muốn diệt khổ phải diệt tận gốc, đó là diệt cái nguyên nhân gây ra đau khổ. Đạo đế là những phương pháp Đức Phật hướng dẫn để chúng sinh thực hành diệt khổ, được vui.

Bát chính đạo là 8 con đường chân chính hợp với chân lý Tứ đế để tiến tới đạo Niết bàn, thoát khỏi khổ đau, đó là: Chính kiến, chính tư duy, chính ngữ, chính nghiệp, chính mạng, chính tinh tiến, chính niệm và chính định. Giá trị của Bát chính đạo là giúp người ta tu dưỡng thân tâm, cải thiện hoàn cảnh, thoát khỏi khổ đau, phiền não, bước lên con đường giải thoát, an vui, tự tại.

Đó chính là tư tưởng, mục đích chính của Đạo Phật.

Đối với những người làm báo, thì năng lượng tích cực đó còn góp phần tạo động lực và truyền cảm hứng tới những người xung quanh qua những bài viết, những tương tác xã hội. Từ đó, giúp “đồng lòng” chống dịch và vượt qua giai đoạn khó khăn hiện nay.
Đối với những người làm báo, thì năng lượng tích cực đó còn góp phần tạo động lực và truyền cảm hứng tới những người xung quanh qua những bài viết, những tương tác xã hội. Từ đó, giúp “đồng lòng” chống dịch và vượt qua giai đoạn khó khăn hiện nay.

Chia sẻ tại buổi nói chuyện, Thượng toạ cũng đã giới thiệu về các khái niệm căn bản của Đạo Phật như Vô thường, Luân hồi, Nhân quả, Tri túc, Nhân duyên, Hoà Bình, Từ Bi. Phật giáo khuyên con người làm điều lành, tu nhân tích đức hướng tới chuẩn mực đạo đức xã hội như hiếu thảo cha mẹ, trung thực, nhân ái, hướng tới cái thiện, tránh xa điều ác…

“An lạc chúng sinh là mục đích cứu cánh của đạo Phật. Tất cả những lời Phật dạy đều mong muốn con người hướng tới Chân – Thiện – Mỹ. Muốn an vui trước hết phải giải thoát, muốn giải thoát thì phải không vướng bận phiền não, những dục vọng, những thói hư tật xấu” – Thượng toạ Thích Thọ Lạc so sánh tinh thần giải thoát – an lạc của đức Phật với tư tưởng  “Không có gì quý hơn độc lập – tự do – hạnh phúc” của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Hạnh phúc cho nhân dân là tiêu chí của cụ Hồ và an lạc cho chúng sinh là mục tiêu của đức Phật, mà muốn có được điều đó phải độc lập (làm chủ được mình) và tự do (giải thoát phiền não). Tuy nhiên, Bác Hồ đặt nặng vai trò của trị nước, còn Đạo Phật là trị tâm.

Theo đó, cần phải hiểu rõ và ứng dụng (thân, khẩu, ý thiện) trong nếp sống hàng ngày, để hình thành nhân cách cho mỗi cá nhân và cộng đồng xã hội, đất nước và nhân loại. Trước bối cảnh dịch bệnh COVID thì tinh thần vô ngã, vô thường của Phật giáo giúp cho con người cảm thấy mạnh mẽ hơn khi đối diện, tinh thần duyên sinh cộng sinh để cùng nhau tương trợ lẫn nhau, phải nhập thế dấn thân, chia sẻ chung tay góp sức cùng xã hội.

Buổi nói chuyện đã giúp cho tập thể cán bộ nhân viên, đối tác của Tạp chí Diễn đàn Doanh nghiệp hiểu được tổng thể về văn hoá Phật giáo một cách khái quát nhất. Thấu hiểu giáo lý của Đức Phật chắc chắn sẽ giúp chúng ta chấp nhận sự việc, hoàn cảnh một cách tích cực hơn, buông bỏ những muộn phiền, áp lực cuộc sống một cách tự nhiên hơn. Từ đó, có cái nhìn tích cực, lạc quan, đa chiều với mọi vật mọi việc trong cuộc sống. Đối với những người làm báo, thì năng lượng tích cực đó còn góp phần tạo động lực và truyền cảm hứng tới những người xung quanh qua những bài viết, những tương tác xã hội. Từ đó, giúp “đồng lòng” chống dịch và vượt qua giai đoạn khó khăn hiện nay.

Ban Văn hóa TƯ Giáo hội Phật giáo Việt Nam

Nguồn:phatgiao.org.vn

Lời tạm biệt của chiến sĩ mang màu áo blouse trắng!

Sau hai tháng phục vụ tại Bệnh viện Hồi Sức Covid-19 tại Tp Thủ Đức. Hôm nay cũng là ngày cuối cùng con được đồng hành cùng các y, Bác sĩ tại Bệnh viện khoa ICU 2B-115.

Con xin được gửi lời tri ân đến quý Bác sĩ trong Ban Giám đốc Bệnh viện đã cho con cơ hội được phục vụ những người gặp đau khổ vì dịch bệnh. Chắc hẳn con chưa làm được gì nhiều để hỗ trợ các Bác sĩ, nhân viên Y tế ở đây, nhưng con vui vì đã cố gắng hết mình trong mọi công việc. Còn gì thiếu sót, xin quý Bác sĩ cũng thông cảm bỏ qua.

Có thể nói, đây là trải nghiệm thật đẹp trong cuộc đời Tu sĩ của con với màu áo Nâu đệ tử của Phật, được là tình nguyện viên cống hiến và phục vụ. Con rất mong mọi người tiếp tục nguyện cầu Đức Phật xót thương, đẩy lùi dịch bệnh đang gây đau khổ cho rất nhiều mảnh đời, nhiều gia đình trên mảnh đất Sài Gòn nói riêng và quê hương Việt Nam nói chung.

Sau hai tháng phục vụ tại Bệnh viện Hồi Sức Covid-19 tại Tp Thủ Đức. Hôm nay cũng là ngày cuối cùng con được đồng hành cùng các y, Bác sĩ tại Bệnh viện khoa ICU 2B-115.
Sau hai tháng phục vụ tại Bệnh viện Hồi Sức Covid-19 tại Tp Thủ Đức. Hôm nay cũng là ngày cuối cùng con được đồng hành cùng các y, Bác sĩ tại Bệnh viện khoa ICU 2B-115.

hai tháng ròng rã tiếp xúc, làm việc, cống hiến trong môi trường làm việc chuyên nghiệp Khoa ICU 2B 115. Thời gian ở đây không dài nhưng với con đó là quãng đời không thể nào quên được. Đã có biết bao nhiêu kỷ niệm, đặc biệt là được tiếp xúc, quen biết với những người đồng nghiệp siêu thân thiện và tốt bụng đặc biệt là rất có tâm. Đây là một trải nghiệm vô cùng quý báu trong cuộc đời con.

Giờ chia tay đã đến, lúc này cảm xúc của con thật khó mà diễn đạt hết được qua ngôn từ bởi những điều mà con đã trải qua giống như giấc mơ dài chằng ai muốn lặp lại. Thế nhưng vài cái ôm, vài tấm ảnh chụp hình cùng nhau khoảnh khắc này mới đáng trân quý nhường nào. Đó hẳn là những niềm vui vô cùng đơn giản vậy mà lại là niềm hạnh phúc lớn lao đối với bản thân con cũng như cuộc đời Tu hành của mình.

Con xin cảm ơn mọi nhân duyên trong đời, đã cho con hành trang thiết thực, cảm ơn mọi người đã luôn giúp đỡ, làm điểm tựa trong thời gian qua cho con vượt qua tất cả những khó khăn. Nơi đây không chỉ giúp con trau dồi thêm những kỹ năng, kiến thức chuyên môn mà còn tạo cơ hội để tôi được quen biết và làm việc với những con người dễ thương, hòa đồng, tốt bụng.

Tạm biệt những con người dũng cảm, tạm biệt những phi thường, tạm biệt để chúng ta lại được gặp nhau vào một ngày hoa nở, khi tiếng xe rác leng keng của cô lao công vừa tới. Những quán quen sẽ đầy ắp tiếng cười sau đêm dài ngủ nghỉ. Tạm biệt để người mau chóng được ra về đoàn tụ cùng gia đình, tạm biệt để ta vẫy tay chào mỉm cười nhìn hạnh phúc.

Những hình ảnh cuối cùng của 2 tháng làm tình nguyện viên:

Tâm Quang

 

COVID-19, một lời khuyên về “Trách nhiệm Toàn cầu” được phát biểu trong Ngày Trái đất của đức Dalai Lama

Trong bài phát biểu công khai đánh dấu kỷ niệm 50 năm Ngày Trái Đất hôm 22/04/2020, Đức Đạt Lai Lạt Ma đã kêu gọi mọi người trên thế giới nhìn nhận tình cảnh sống còn trong “ý thức thực sự về trách nhiệm toàn cầu là mong muốn tích cực giúp đỡ con người khắc phục trở ngại” ngay lúc nhiệm vụ khó khăn độc nhất đặt ra bởi đại dịch coronavirus chủng mới, đặc biệt là với những người sống trong cộng đồng dễ bị tổn thương. (Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 14 của Tây Tạng)

“Hành tinh ta sống đang đối mặt với những thách thức khủng khiếp về sức khỏe và hạnh phúc của người dân. Chưa hết, giữa cuộc chiến này, ta sẽ được nhắc nhở về giá trị của tâm từ bi và sự tương trợ lẫn nhau. Đại dịch toàn cầu hiện nay đe dọa tất cả mọi người mà không có phân biệt nào về chủng tộc, văn hóa hay giới tính… và như thế, hồi đáp của ta phải như một người từ tâm, chu cấp đầy đủ các nhu cầu thiết yếu nhất cho tất cả mọi người,” Đức Lạt Ma phát biểu.

“Cho dù có thích hay không, thì chúng ta đã được sinh trên trái đất này như một phần trong đại gia đình. Giàu hay nghèo, có học hay ít học, thuộc về quốc gia này hay quốc gia khác… cuối cùng, mỗi chúng ta chỉ là một con người như bao người khác, cũng như hết thảy mọi người đều có quyền tìm cầu hạnh phúc và tránh xa đau khổ! Khi nhận ra tất cả chúng sinh đều bình đẳng về sự tôn trọng này, ta sẽ tự động cảm thấy đồng cảm và gần gũi với người khác. Từ đây, xuất hiện một ý thức trách nhiệm chung thực sự: mong muốn chủ động giúp đỡ người khác vượt qua trở ngại của họ.” (Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 14 của Tây Tạng)

Đức Đạt Lai Lạt Ma đã ghi dấu kỷ niệm 80 năm vào tháng hai kể từ khi Ngài trở thành nhà lãnh đạo tinh thần của Tây Tạng, là vị nhấn mạnh tầm quan trọng đảm bảo cho các nhân viên y tế tuyến đầu và các người cung cấp dịch vụ chăm sóc trên thế giới, phải được chuẩn bị đầy đủ nguồn nhu yếu phẩm cơ bản, như nước sạch, các phương tiện hữu hiệu bảo vệ sức khỏe và điều kiện vệ sinh, bởi vì, chúng hoạt động để hạn chế sự lây lan của virus được gọi là SARS-CoV-2. Ngài lưu ý các phương tiện chăm sóc sức khỏe được trang bị đúng đắn và duy trì là điều cần thiết để giải quyết hiệu quả khủng hoảng hiện tại, cũng như phải bảo vệ mạnh mẽ, ngăn chặn các tình trạng nguy hiểm sức khỏe cho cộng đồng tiềm ẩn trong tương lai.

Vị đạt giải thưởng Nobel Hòa bình đã nhắc nhở gia tăng hiểu biết về tầm quan trọng bảo tồn môi trường sau khi tránh khỏi sự xâm lược của Trung Quốc đến Tây Tạng vào năm 1959, chia sẻ: “Một khi ta nhìn thấy dòng nước chảy thì không còn lo lắng về việc uống nó có an toàn hay không. Đáng buồn thay, sự sẵn có của nguồn nước sạch là một vấn đề lớn trên toàn thế giới hiện nay.” (Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 14 của Tây Tạng)

“Đất mẹ tự nhiên đang dạy ta một bài học về trách nhiệm vạn loài. Hành tinh xanh này là môi trường sống thú vị; cuộc sống nó là cuộc sống của ta; tương lai nó là tương lai của ta. Thật vậy, trái đất hoạt động như một người mẹ đối với các người con; Là con bà mẹ ấy, ta sẽ phụ thuộc vào người mẹ. Trước vấn đề toàn cầu mà ta đang phải trải qua, điều quan trọng là chúng ta phải làm việc cùng nhau”, Ngài giảng giải. “Khi chúng ta cùng nhau đối mặt với cuộc khủng hoảng này, điều bắt buộc là ta phải hành động trên tinh thần đoàn kết và hợp tác để cung cấp cho những nhu cầu cấp bách, đặc biệt là các người anh em kém may mắn trên toàn thế giới. Tôi hy vọng và cầu nguyện rằng trong những ngày sắp tới, mỗi chúng ta sẽ làm tất cả những gì có thể để tạo ra một thế giới hạnh phúc hơn và khỏe mạnh hơn”. (Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 14 của Tây Tạng)

Tại thời điểm viết bài vào ngày 24 tháng 4, các trường hợp nhiễm coronavirus SARS-CoV-2 toàn cầu đã được báo cáo lên tới 2,7 triệu người, với 190.858 ca tử vong cho đến nay đã được xác nhận và 738.486 người đã hồi phục. * Tổ chức Y tế Thế giới hồi tháng 3 ước tính tỷ lệ tử vong do virus này ở mức 3,4%, dựa trên dữ liệu sơ bộ và chưa đầy đủ,  với người cao tuổi và người có tình trạng bệnh lý nền được coi là có nguy cơ cao nhất.

Nguồn: https://www.buddhistdoor.net/

Biên dịch của Nhóm chuyển ngữ

Craig Lewis

Kinh Pháp Cú: Nguồn gốc, ý nghĩa và cách trì tụng

Kinh Pháp Cú được hiểu khái quát là những lời dạy ngắn gọn của Đức Phật. Bộ kinh này được ví như những câu kệ tuyệt diệu của Đạo Phật.

Nguồn gốc của Kinh Pháp Cú

Kinh Pháp Cú được xem là những câu kệ tuyệt diệu của đạo Phật.
Kinh Pháp Cú được xem là những câu kệ tuyệt diệu của đạo Phật.

Kinh Pháp Cú” (Dhammapada) là một trong 15 quyển kinh thuộc Tiểu Bộ Kinh trong Kinh Tạng Pali. Đây là một quyển kinh Phật giáo rất phổ thông và đã được dịch ra nhiều thứ tiếng quan trọng trên thế giới.

Pháp là đạo lý, chân lý, giáo lý, Cú là lời nói là câu kệ. Pháp Cú là những lời dạy của Đức Phật. Kinh Pháp Cú cũng đồng thời cũng được xem là một tuyệt tác phẩm của nền văn chương Ấn Độ, trong thể thi ca gọi là kavya.

Kinh Pháp Cú là một tập hợp những câu dạy ngắn gọn nhưng đầy ý nghĩa của Đức Phật Thích Ca trong ba trăm trường hợp giáo hóa khác nhau. Những câu này do chính Đức Phật khi còn tại thế nói ra trong suốt gần nửa thế kỷ thuyết pháp của Ngài. Ngài giảng dạy bằng lời nói chứ không viết sách. Ba tháng sau khi Đức Phật nhập Niết Bàn thời các vị đại đệ tử của Đức Phật mới nhóm họp để đọc lại và ghi chép, kết tập những giáo pháp của Ngài. Các câu Pháp Cú được các vị đại đệ tử sắp xếp thành 423 bài “kệ”, chia ra làm 26 “phẩm” theo như hình thức hiện nay để cho thích hợp với giới độc giả và người nghe. Kinh Pháp Cú cũng được tụng đọc trong Đại Hội Kết Tập Kinh Điển lần đầu tiên này.

Ý nghĩa của Kinh Pháp Cú

Kinh Pháp Cú là một trong những văn tự cổ xưa nhất của đạo Phật. Kinh được xem là một phương cách trình bày đạo Phật giản dị, ai ai cũng có thể hiểu được, và giúp ích cho sự tu tập hàng ngày nhờ những câu kệ tuyệt diệu này.

Đức Phật đã từng tuyên bố rõ ràng rằng Ngài chỉ là người dẫn đường chỉ nẻo chứ Ngài không thể “cứu rỗi” hay tu thay cho ai được cả, và con người phải tự mình tu để giải thoát cho chính mình.

Hy vọng rằng những lời dạy của đức Phật trong tập Kinh Pháp Cú sẽ là ngọn đuốc rực rỡ soi sáng dẫn đường, là ngón tay chỉ hướng cho mọi hành động, ngôn ngữ, tâm tư của người đọc và do đó đem lại an lạc và hạnh phúc. Tự mình nghe theo lời Phật dạy mà tu sửa, rồi tự mình sẽ giác ngộ và sự giác ngộ đó sẽ giúp cho mình được giải thoát khỏi vòng luân hồi sinh tử đầy khổ đau.

Kinh Pháp Cú tóm thâu tinh hoa giáo lý của đức Phật. Đọc những bài kệ trong kinh này người đọc cảm thấy như chính mình được trực tiếp nghe lời Phật dạy từ hơn 2500 năm trước vọng lại. Mỗi bài kệ có thể xem là chứa đựng một cách súc tích và trung thành nhất những lời dạy, những giáo lý căn bản nguyên thủy của đức Phật. Mỗi phẩm trong Kinh Pháp Cú đặt trọng tâm vào một đề tài chính. Mỗi bài kệ trong từng phẩm đều chứa đựng một nội dung tu học rất sâu sắc và phong phú. Nhiều bài đơn giản và dễ hiểu nhưng nhiều bài không thể nào chỉ đọc một lần mà hiểu ngay hết được. Cần phải đọc đi đọc lại nhiều lần, đọc thêm các tích truyện đi kèm và tra cứu thêm các bản chú giải.

Người đọc nếu sẵn nhiệt tâm hướng về đạo pháp nên nghiền ngẫm và thường xuyên suy niệm về những lời vàng ngọc chứa đựng trong kinh rồi đem ra thực hành, áp dụng vào cuộc sống hàng ngày của mình. Chắc chắn người đọc có thể thâu hoạch được một niềm vui về tinh thần vượt lên cao hơn tất cả những thứ hạnh phúc khác trên thế gian, sẽ gặt hái được nhiều lợi ích cho chính bản thân mình ngay trong hiện tại cũng như trong tương lai. Lời kinh khơi nguồn cảm hứng cao đẹp và mở ra một lối đi đầy hương hoa, tạo ra một sức mạnh diệu kỳ giúp cho người đọc có một niềm tin vững chắc hơn trên con đường tu học để tiến đến bến bờ giác ngộ và nhờ đó mà được giải thoát.

Kinh Pháp Cú xưa nay thường được xem như là cao điểm của tư tưởng hướng thượng hiền thiện.
Kinh Pháp Cú xưa nay thường được xem như là cao điểm của tư tưởng hướng thượng hiền thiện.

Một số bản dịch Kinh Pháp Cú ra Việt Văn

1. Bản dịch của Hòa Thượng Thích Thiện Siêu do nhà xuất bản Phú Lâu Na ấn bản tại Hoa Kỳ Phật lịch 2546 – 2002.

2. Kinh Lời Vàng Dhammapada do Hòa Thượng Thích Minh Châu dịch từ nguyên bản Pali theo thể văn kệ.

3. Bản dịch của các Ni sinh thuộc thiền viện Viên Chiếu dịch theo bản chữ Anh của học giả Eugène Valson Buxlingame. Nhà học giả nầy đã căn cứ trên nguyên tác Pháp Cú sơ giải bằng tiếng Pali, do nhà xuất bản Thành Phố Hồ Chí Minh ấn hành năm 1999. Đặc biệt bản dịch nầy, sau mỗi câu Kinh đều có nêu rõ điểm xuất xứ Phật dạy và có kèm theo sau đó là một mẫu chuyện, nêu rõ lý do chính yếu Phật nói ra câu Kinh đó.

4. Bản dịch của luật sư Đinh Sĩ Trang dịch đề là Lời Phật dạy ấn hành tại Úc năm 1997. Ngoài ra, còn những quyển nào khác nữa, thì chúng tôi chưa được biết đến.

Cách trì tụng Kinh Pháp Cú 

Theo truyền thống Nguyên Thủy, nơi mà Kinh Pháp Cú được phổ biến rộng rãi trong quần chúng, mỗi câu kệ được đức Phật nói lên trong một hoàn cảnh đặc biệt, như đã được ngài Phật Âm (Buddhaghosa) luận giải vào thế kỷ thứ V.  Kinh diễn tả đầy đủ thông điệp của đức Phật dưới mọi khía cạnh, trong suốt 45 năm ngài thuyết giảng bên bờ sông Hằng, cho tất cả những ai muốn nghe, không phân biệt thế cấp hay tôn giáo.

Mỗi câu kệ, dưới một bề ngoài giản dị, chứa đựng một nội dung rất phong phú và sâu xa. Thay vì những lời lẽ phức tạp, đức Phật thường dùng những hình ảnh giản dị, những thí dụ lấy từ đời sống hàng ngày, dẫn tới một cảm nhận trực tiếp bằng trực giác, chẳng hạn như ” bánh xe theo chân bò, tảng đá gió không lay chuyển, lũ lụt cuốn làng ngủ, lửa cháy khắp nơi, nước trượt trên lá sen… “.

Những lời dạy của Đức Phật trong tập Kinh Pháp Cú sẽ là ngọn đuốc rực rỡ soi sáng dẫn đường, là ngón tay chỉ hướng cho mọi hành động, ngôn ngữ, tâm tư của người đọc và do đó đem lại an lạc và hạnh phúc.
Những lời dạy của Đức Phật trong tập Kinh Pháp Cú sẽ là ngọn đuốc rực rỡ soi sáng dẫn đường, là ngón tay chỉ hướng cho mọi hành động, ngôn ngữ, tâm tư của người đọc và do đó đem lại an lạc và hạnh phúc.

Tuy nhiên, không phải chỉ đọc một lần mà người ta có thể hiểu được tất cả ý nghĩa của bài Kinh, phải đọc đi đọc lại thường xuyên và quán xét kỹ lưỡng, người ta mới có thể thấm nhuần được tất cả tinh hoa của giáo lý đạo Phật. Mỗi lần đọc lại, Kinh Pháp Cú truyền cho ta một nguồn sinh khí mới, đồng thời làm sáng tỏ hiểu biết và mang lại một cảm tưởng thanh tịnh, an lành.

Vì bài Kinh khá dài, gồm đến 423 câu kệ, cho nên chúng tôi thấy nên tuyển lựa trong đó một số câu, chẳng hạn như 30 câu. 30 câu kệ đó trên nguyên tắc là những câu tiêu biểu nhất và chứa đựng phần cốt tủy của đạo Phật. Trong khi trình bầy, chúng tôi sẽ không theo thứ tự số câu, mà sẽ xếp loại theo chủ đề.

Chúng ta sẽ khởi đầu bằng 2 câu kệ số 1 và 2, thuộc phẩm “Song Yếu”, bởi vì như chúng ta sẽ thấy, trong Kinh có nhiều câu đi song song, đối lại với nhau, nhưng bổ túc cho nhau và chở cùng một ý nghĩa. Hai câu này hết sức quan trọng, bởi vì vừa mới khởi đầu Kinh, khuôn khổ chung của đạo Phật đã được ấn định một cách rõ rệt: tất cả là do tâm, do ý thức con người tạo nên.

Lưu ý khi trì tụng Kinh Pháp Cú tại nhà:

Về cách thức tiến hành thì tùy vào hoàn cảnh và điều kiện mà các Phật tử tại gia có thể linh hoạt sao cho phù hợp, nhưng cơ bản gồm các bước sau đây:

Trước hết phải chuẩn bị tư thế trang nghiêm: vệ sinh sạch sẽ, trang phục chỉnh tề.

Sau đó bước đến thắp hương lên bàn thờ Phật và vái 3 lạy, để nguyên tư thế chắp tay và tụng luôn một bài Kinh mình chọn. Các Phật tử có thể tụng đầy đủ Phẩm, nếu không có thời gian hoặc sức khỏe thì sẽ đặt ra mục tiêu hôm nay ta tụng mấy Phẩm. Khi dừng lại ở Phẩm nào cần có một tờ giấy để đánh dấu và hôm sau ta sẽ tụng Phẩm tiếp theo.

Trong khi tụng, các Phật tử có thể tụng thành tiếng khi ở một mình trong phòng riêng hoặc tụng thầm nếu không muốn người khác nghe thấy. Và mặc dù tụng Kinh với hình thức như thế nào: tự xướng hay có Khánh, Chuông, Mõ thì điều quan trọng nhất chính là sự thành tâm.

Trong khi hành trì các Phật tử cần phải có chánh niệm tuyệt đối, loại bỏ được ý niệm đời thường thì công đức và phúc báu tạo ra mới được viên mãn.

Ban TTXH Phật giáo tỉnh Cà Mau trao tặng 10 máy lọc nước khu cách ly

Ngày 13/9/2021, Ban TTXH Phật giáo tỉnh Cà Mau trao tặng 10 lọc nước cho 8 huyện và TP.Cà Mau, 60 phần quà cho sản phụ trong khu vực cách ly, phòng chống dịch bệnh.

Được Hội LHPN tỉnh Cà Mau, thông tin cho biết khu cách ly cho những bệnh nhân là các trường học tạm sử dụng, rất thiếu nguồn nước sạch và nước nóng để uống. Nên việc hỗ trợ máy nước nước lọc nóng, lạnh giúp đỡ cho bà con nơi đây rất hữu ít và thiết thực.

20210914_071258

Theo đó, Phật tử Nhuận Hoa – Phó Trưởng Ban TTXH Phật giáo tỉnh Cà Mau, đã vận động Quỹ từ thiện Hỷ Liên Tâm (TP.HCM) tài trợ 10 máy, trao tặng cho 8 huyện và TP.Cà Mau, 60 phần quà cho sản phụ gần ngày sinh, là công nhân có hoàn cảnh khó khăn trong khu cách ly.

20210914_071143

Tổng kinh phí 10 máy và 60 phần quà trên 80 triệu đồng Dịp này, Ban từ TTXH Phật giáo tỉnh Cà mau, chân thành cảm ơn Quỹ từ thiện Hỷ Liên Tâm, mạnh thường quân và Hội LHPN tỉnh Cà Mau đã giúp đỡ tiếp nhận và vận chuyển các phần quà đến các điểm để trao tặng.

Pháp Trí

Bố thí với tâm thành thì một hạt gạo cũng nặng như núi Tu Di

Chuyện kể rằng có một cặp vợ chồng nghèo sống trong hầm lò, bốn bức vách tiêu điều xơ xác, thậm chí hai vợ chồng chỉ có mộ bộ áo khố, chồng mặc đi ra ngoài thì vợ chỉ quanh quẩn trong nhà, khi vợ đi ra ngoài thì chồng mặc áo không đủ che thân, chỉ ngồi chờ trong động.

Một hôm, nghe có đức Phật dẫn đệ tử ôm bình bát đi khất thực gần quanh động, hai vợ chồng bàn định:

“Quá khứ của chúng ta không biết bố thí gieo phước điền, nên ngày nay mới rơi vào tình cảnh nghèo khó như thế này, hiện nay cũng không dễ mong được đức Phật đến đây giáo hóa, vậy làm sao chúng ta có thể để mất cơ hội bố thí này được?”.

Bàn qua bàn lại, người vợ mới thở dài, nói: “Trong nhà hầu như không có lấy một thứ gì cả, chúng ta đem cái gì đi bố thí đây?”.

Người chồng suy nghĩ rồi quả quyết: “Chúng ta thà chết đói chứ không thể bỏ lỡ cơ hội này. Hiện chúng ta chỉ còn một thứ tương đối hoàn chỉnh duy nhất là bộ áo khố này, chúng ta sẽ đem cúng dường đức Phật!”.

Ảnh minh họa.

Ảnh minh họa.

Hai vợ chồng vui vẻ cầm bộ áo khố đi bố thí, điều này khiến cho các đệ tử của đức Phật cảm thấy khó xử. Mọi người chuyển qua đẩy về cái khố ấy, ai nấy đều bưng mũi tránh đi, cuối cùng tôn giả A Nan cầm chiếc khố ấy đến chỗ đức Phật xin chỉ giáo:

“Bạch Phật, cái khố này đúng ra không thể mặc, hay là nên vứt đi?”.

Đức Phật nhân từ giảng dạy:

“Các đệ tử không được nghĩ như vậy, của bố thí của người nghèo là vô cùng đáng quý, hãy đem đến đây cho ta mặc!”.

A Nan cảm thấy xấu hổ, cầm cái khố cùng với Mục Kiền Liên đến bờ sông giặt sạch, đột nhiên cái khố vừa ngâm xuống sông thì cả con sông lập tức tuôn trào dậy sóng, lên thật cao xuống thật sâu. Mục Kiền Liên gấp rút vận sức thần thông chuyển núi Tu Di đến để trấn áp, nhưng không thể dẹp yên sóng cả, hai người chỉ còn cách chạy về bẩm báo với đức Phật.

Lúc ấy, đức Phật đang thọ trai, ngài bèn nhè nhẹ nhón lên một hạt cơm rồi nói với hai người:

“Nước sông dậy sóng bởi vì Long vương cảm khái tâm nguyện tận lực bố thí của người nghèo khó, hai người hãy cầm hạt cơm này đến bờ sông sẽ dẹp yên được sóng cả”.

A Nan cảm thấy kỳ lạ, bèn hỏi:

“Bạch Phật, to lớn như núi Tu Di mà không thể đè bẹp nổi sóng cả, hạt cơm nhỏ bé này làm so có thể trấn áp nổi cơn sóng cao ngút trời ấy?”.

Đức Phật cười, nói: “Hai người cứ cầm đi làm thử rồi hẵng hay!”.

A Nan và Mục Kiền Liên nửa tin nửa ngờ cầm hạt cơm đến ném xuống dòng sông, dòng sông liền hết dậy sóng, bình lặng như thường.

Hai người sâu sắc nhận ra rằng đây là điều kỳ diệu: Lẽ nào sức mạnh của núi Tu Di lại không bằng hạt cơm ư?

Ảnh minh họa.

Ảnh minh họa.

Sau đó, họ trở về thỉnh giáo đức Phật. Đức Phật nói:

“Tính của vô nhị (không hai) tức là thực tính. Một hạt lúa gieo xuống đất từ ban đầu đã được tưới tiêu, bón phân, thu gặt, chế biến, bán ra… tức là chất chứa rất nhiều công sức và gian khổ mới có thể có được một hạt gạo, công đức đó nó bao hàm là vô lượng, cũng giống như bộ áo khố kia là tài vật và gia sản duy nhất của hai vợ chồng nghèo khó, tâm lượng mà nó bao hàm cũng là vô hạn!

Long vương bốn bể hiểu được công đức của hạt gạo và công đức của bộ áo khố cũng lớn lao như nhau, đều do nhất niệm lòng thành đưa dẫn, cho nên liền nhượng bộ rút lui.

Do đó, có thể thấy chỉ cần nhất niệm lòng thành thì sức mạnh của một hạt gạo bé tí, của một bộ áo khố tầm thường cũng có thể ngang bằng với hàng ngàn hàng vạn ngọn núi Tu Di”.

Cho nên, bố thí với “một niệm hoan hỷ” thì công đức thật là lớn lao.

Bất kể so sánh lớn nhỏ núi Tu Di với hạt gạo, hay là so sánh lớn nhỏ với công đức bố thí, nhỏ lớn lớn nhỏ, hoàn toàn không chấp nê theo hình tướng, theo ngoại tướng, mà là theo sự lý viên dung, pháp thân huệ mệnh trong ngoài như một để thể hội và chứng nghiệm, vì vậy nên có điều gọi là “gộp tất cả lời nói vào một câu, gom đại thiên thế giới vào một hạt bụi”.

Lắng nghe Lời Phật dạy về phước đức – cốt lõi của sự giàu có

Những câu hỏi chất vấn Phật

Một thiên nhân tò mò hỏi Ðức Phật những câu hỏi sau đây:

Thiên nhân hỏi:

– Thanh kiếm nào sắc bén nhất? Chất độc nào tàn hại nhất? Ngọn lửa nào dữ dội nhất? Bóng đêm nào đen tối nhất?
Ðức Phật trả lời:
– Lời nói trong lúc giận dữ là thanh kiếm sắc bén nhất, dục vọng là chất độc tàn hại nhất, đam mê là ngọn lửa dữ dội nhất, vô minh là bóng đêm đen tối nhất.
Vị thiên nhân lại hỏi:
– Ai là người lợi lạc nhiều nhất? Ai là người chịu thiệt thòi nhất? Áo giáp nào không thể bị xuyên thủng? Vũ khí nào lợi hại nhất?
Ðức Phật trả lời:
– Người lợi lạc nhiều nhất là người đã cho đi nhiều, mà không thấy đã cho. Kẻ chịu thiệt thòi nhất là kẻ chỉ biết nhận một cách tham lam không chút biết ơn. Nhẫn nhục là áo giáp không xuyên thủng được, và trí tuệ là vũ khí lợi hại nhất.
Vị Thiên nhân hỏi:
– Ai là kẻ trộm nguy hiểm nhất? Cái gì là kho tàng quý báu nhất? Ai đã thành công trong việc chiếm đoạt bằng vũ lực không chỉ trên thế giới này, mà còn trên thiên giới? – Ðâu là nơi an toàn nhất để kho báu?’’
Ðức Phật trả lời:
– Những tư tưởng xấu xa là kẻ trộm nguy hiểm nhất. Ðức hạnh là kho tàng quý báu nhất. Tâm thức con người chiếm đoạt mọi sự không chỉ trên thế giới này, mà còn trên thiên giới. Đất Vô Sanh là nơi an toàn nhất để kho báu.
Thiên nhân hỏi:
– Cái gì là hấp dẫn? Cái gì là ghê tởm? Cái đau nào thống thiết nhất? Cái vui nào lớn nhất?

Ðức Phật trả lời:

– Thiện là hấp dẫn, Ác là ghê tởm; một lương tâm bị dầy vò là nỗi đau thống thiết nhất, sự giải thoát là cái vui lớn nhất.

Thiên nhân hỏi:
– Cái gì gây ra sự tàn phá trên thế giới? Cái gì làm tình bạn tan vỡ? Cơn sốt nào mãnh liệt nhất? Ai là vị thầy thuốc giỏi nhất?
Ðức Phật trả lời:
Sự tăm tối, vô minh gây ra sự tàn phá trên thế giới. Sự ganh tị và ích kỷ làm tình bạn tan vỡ. Hận thù là cơn sốt mãnh liệt nhất, và Pháp vương là vị thầy thuốc giỏi nhất.
Vị thiên nhân lại hỏi
– Bây giờ con chỉ còn một thắc mắc, xin Ðức Thế Tôn giải đáp cho. Cái gì mà không bị lửa đốt cháy, không bị nước làm mòn, không bị gió làm đổ, mà lại có thể cải cách cả thế giới?
Ðức Thế Tôn trả lời:

Lời Phật dạy về phước đức

Chắc bạn đã từng ngưỡng mộ những người giàu có và bắt đầu so sánh với những người cũng chăm chỉ làm ăn vất vả mà sao không thể giàu. Tiền bạc kiếp này của họ dồi dào như vậy là bởi kiếp trước họ đã tạo nhiều phước đức, gieo hạt giống bố thí rất nhiều cho người khác. – Phước đức. Không có lửa nào, nước nào, gió nào có thể hủy diệt được phước đức của một việc thiện, và những phước đức đó cải cách cả thế giới.

Vậy đấy, nếu bạn còn hoài nghi rằng việc mình làm phước có được lợi gì không thì cũng đã có được câu trả lời. Dù là một việc thiện thôi bạn hãy cố gắng làm, đừng vì mong cầu được đáp trả mà nghi ngại, chần chừ nữa.

Theo quan điểm của Phật giáo, tiền bạc bản thân cũng có ẩn chứa luật nhân quả. Nhìn nhận một cách đơn giản, khách quan thì luật nhân quả về tiền tài chính là khi biết “tu phúc”. Hành thiện tích đức, phúc báo và tiền tài đều sẽ theo đó mà đến như nước.

Những cách tạo phước đức theo lời Phật dạy:

– Hiếu thảo với cha mẹ: Chẳng cần phải làm điều gì xa xôi, điều trước tiên Phật dạy chúng ta muốn sống tốt và đạo đức thì phải biết cung kính, hiếu thảo với ông bà cha mẹ, vui vẻ, thuận thảo với anh chị em, hoà hợp với bà con cô bác láng giềng bằng cách yêu thương, giúp đỡ lẫn nhau trong tình cảm sâu sắc của nhân loại.
Trong trăm điều thiện, trước hết là hiếu thuận, hiếu kính với cha mẹ. Hiếu thuận không chỉ là hồi báo công ơn cha mẹ sinh thành dưỡng dục mà còn vâng theo tâm nguyện của cha mẹ, để đấng sinh thành vui lòng. Trong trời đất, đối với con cái, cha mẹ là quan trọng nhất, hiếu kính với cha mẹ là việc tích đức đơn giản nhưng tốt đẹp còn hơn cả cầu Thần bái Phật.
– Tích đức từ đôi tay: Mỗi người đều cần tiếng vỗ tay của người khác bởi vì ủng hộ, khen ngợi người khác là điều cần có ở mỗi người. Bởi vậy, chúng ta cần chú ý học cách ca ngợi, vỗ tay tán thưởng người khác.
Không biết vỗ tay, khen ngợi người khác thì đời người thực sự quá nhỏ hẹp. Cho người khác tiếng vỗ tay kỳ thực là cho chính bản thân mình! Đôi khi cho đi, nhận lại thực ra chỉ đơn giản là như vậy bạn ạ.
– Lòng khoan dung: Không thể khoan dung người khác có thể là bởi vì lòng dạ của mình còn quá nhỏ hẹp! Dùng khoan dung có thể cải biến một con người lầm lỗi.
Người có lòng khoan dung sẽ dễ dàng chiếm được lòng người khác. Hãy học cách tha thứ khuyết điểm của người khác. Đôi lúc, một quan hệ tốt đẹp là từ nhẫn mà sinh ra đấy.
– Bố thí: Đức Phật dạy có 3 loại bố thí chúng ta có thể thực hiện: Bố thí tài (tiền bạc), bố thí Pháp (giảng pháp cho mọi người), bố thí vô úy (ăn chay, giới cấm không sát sinh). Khi hiểu được cần bố thí như thế nào đó chính là “tu phúc”. Cho dù trong đời này bạn không thấy được kết quả nhưng tương lai chắc chắn sẽ được phúc báo tốt lành. Tuy nhiên có một nguyên tắc rất quan trọng trong khi bố thí chính là bố thí trong phạm vi năng lực của bản thân mình.
Ngay cả lúc tay không, ta vẫn có thể bố thí. Có khi chỉ là một nụ cười nho nhỏ, lời hỏi thăm sức khỏe hay một tiếng chào thân ái. Như vậy đều đã là bố thí, đều đã tạo một cơ sở phúc báo cho chính mình vậy.
– Từ lời nói: Lời nói cần phải thể hiện sự khoan dung độ lượng đối với người khác. Một lời khen ngợi đúng lúc có giá trị ngàn vàng.

Ví như lời nói thẳng, ta có thể chuyển sang cách nói “vòng, nói giảm, nói tránh” một chút. Với lời nói lạnh như băng, hãy hâm nóng lên một chút trước khi nói

Vì thế, đừng thích gì nói nấy, phải nghĩ kỹ trước khi nói. Cẩn thận kẻo nói thẳng, nói thật có thể là khẩu nghiệp không chừng

– Cứu người: Khi gặp người bị nạn, gặp khó khăn, rơi đồ xuống đường, nên đến giúp đỡ, nếu ta bỏ đi thì ắt về sau sẽ gặp quả báo.

Nhìn thấy những đoạn đường hư, lở,… Chúng ta nên mở lòng bồi đường, đắp lộ để cho nhiều người đi qua được bình an.

– Phúc đức từ việc biết lắng nghe: Người xưa có câu: “Nhìn nhiều, nghe nhiều và nói ít”. Người biết lắng nghe thường được lòng người khác bởi lắng nghe là một cách lấy lòng người khác tốt nhất.

– Hóa giải hận thù: Cuộc sống khó khăn, nhiều người hay nói lời cay độc nhưng đó là cách họ thể hiện, còn cách cư xử với điều đó hoàn toàn phụ thuộc vào bạn. Ngay cả khi ai đó xúc phạm, hãm hại bạn thì hãy điềm tĩnh, đối đãi một cách thiện lành nhất.

Biết đâu, nhờ những tai ương mà người ta mang tới lại giúp bạn khám phá nhiều hơn về bản thân, hiểu thêm về điểm mạnh, điểm yếu của mình? Vậy thì tội gì mà nuôi sự hận thụ vì dù chỉ giữ một chút hận thù, không những không tiêu trừ được nghiệp lực, mà nó sẽ càng nặng hơn lên. Khi bạn đã đủ hiểu mình, hiểu đời thì Dù bị sỉ nhục, hãm hại hãy cố giữ tâm không oán thù

– Lòng lương thiện: Lời Phật dạy về phước đức chắc chắn không thể thiếu lòng lương thiện. Càng lớn tuổi bạn sẽ càng nhận ra rằng không cần phải đe nạt, không phải ép buộc ai, bạn chỉ có thể thu phục lòng người bằng sự lương thiện của mình.

Sự lương thiện của bạn được người khác cảm nhận rất rõ, thậm chí bạn có thể “thuần hóa” được cả những kẻ có dã tâm. Thực ra trong một con người luôn có mặt tốt và mặt xấu và người xưa nói quả không sai: “Đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy”, khi người có dã tâm ở bên bạn họ cũng trở nên hiền lành đến kỳ lạ.

Nguyễn Nguyễn (Tổng hợp)

Phật dạy làm người có 20 điều khó, hàm chứa hết thảy khổ nạn của kiếp người, bạn chiếm mấy điều?

Hiểu được 20 điều khó của kiếp người theo lời Phật dạy là gì sẽ giúp chúng ta dễ dàng thoát khỏi chướng duyên, vượt qua nghịch cảnh và cạm bẫy cuộc đời, từ đó đạt được hạnh phúc chân chính. Nó cũng giúp nung đúc tinh thần chúng ta thêm sức chịu đựng bền bỉ và vững vàng trên con đường Phật đạo.
Phật dạy, trong các loại thân chúng sinh, thân người cao quý hơn cả. Hễ được làm người là một điều vô cùng quý giá và hơn hẳn các loài khác nhờ biết suy nghĩ, nhận định phải trái, tốt xấu, đúng sai.
Đặc biệt, Phật dạy rằng mọi khổ nạn của đời người không ngoài 20 cái khó.
20 điều khó của kiếp người theo lời Phật dạy dưới đây được nêu lên không mang một sắc thái nào của bi quan, chán chường mà chỉ nhằm khẳng định một số quy luật tất yếu của cuộc sống rằng: Hễ mang thân phận con người thì phải cảm nhận và vượt qua 20 điều đó.
Những cái “Khó” ở đây không có nghĩa là làm không được. Chúng được xem như là yếu tố không thể thiếu để tạo nên sự vĩ đại của người vượt khó, thành công.

Hãy cùng xem 20 điều khó của kiếp người cụ thể là những gì, từ đó rút ra kinh nghiệm và cải thiện bản thân tốt hơn.

20 cái khó của kiếp người theo lời Phật dạy

1. Khó vì: Nghèo khổ bố thí, giàu sang học đạo; bỏ thân mạng vì lẽ phải, hiểu thông kinh Phật

Hãy nói về 4 điều khó khăn đầu tiên trong 20 điều khó của kiếp người theo lời Phật dạy.
Đối với cái khó đầu tiên được nêu ra “khó vì nghèo khổ bố thí” tức là sự bố thí của người nghèo khổ. Người nghèo khổ được định nghĩa người thiếu thốn về sở hữu tài sản, vật chất tiền bạc. Về vật chất, họ không đủ cơm ăn áo mặc, nợ nần. Về tinh thần, họ khó mở rộng tấm lòng nhân ái.
Còn bố thí là hình thức ban cho cùng khắp rộng rãi với tinh thần cho, tặng, biếu, giúp đỡ, chia sẻ, ban, hiến, tặng và cuối cùng là cúng dường một cách tự nguyện với lòng tôn kính. Nó đòi hỏi người cho phải giàu có dư dả nhiều tiền của.
Hình thức bố thí với người bình thường thì ta dùng từ cho, giúp đỡ, hiến, tặng. Với người có địa vị cao trong xã hội thì ta dùng từ kính tặng hay kính biếu. Với cha mẹ ông bà hoặc thầy tổ, thầy cô giáo thì ta dùng từ cúng dường. Cũng là từ bố thí nhưng tùy theo vị trí và chức năng địa vị trong gia đình và xã hội mà ta dùng từ ngữ có khác nhau để tỏ lòng cung kính và tôn trọng.
Đằng này, người nghèo khổ dù thiếu thốn nhưng vẫn biết làm việc bố thí thì còn gì đáng khích lệ cho bằng. Nó nói lên ý nghĩa cao cả của lòng từ bi rộng lớn bằng tình người trong cuộc sống, nó nói lên thái độ không oán trách, không than vãn, không đổ thừa hoàn cảnh, thể hiện lòng vị tha với sự bao dung và độ lượng, bằng trái tim yêu thương và hiểu biết.
Nhà Nho thường nói: “Bần cùng vô oán nan” (nghèo khó không oán là khó). Câu nói này chưa hàm súc đầy đủ ý nghĩa của cái gọi là khó như lời dạy của Đức Phật. Nghèo khổ mà biết bố thí, vừa bao hàm thái độ không trách oán, không đổ thừa, vừa nói lên được thái độ bao dung, độ lượng và hy sinh. Thật đúng là: “Nghèo của nhưng không nghèo lòng”.
Tiếp theo, “khó vì giàu sang học đạo” tức Đức Phật phê bình thói lười biếng, không chịu tu tập của những người giàu có.
Ở thế gian này nhiều người giàu có, sung mãn đầy đủ vật chất lại ít bao giờ nghĩ đến việc tu học, tín tâm Tam bảo và tin sâu nhân quả. Họ sống hưởng thụ các thiên lạc, thiên sắc, không còn tâm niệm tu tập, hướng thượng, nên rất dễ sa đọa.
Chính sự giàu có về vật sở hữu đã trói buộc họ trong cái vỏ “ngã ái” và “ngã si”. Họ cho vật chất là mục đích tối hậu của cuộc sống. Suốt ngày đua đòi, bon chen theo tài, sắc, danh, thực, thùy, hay sắc, thinh, hương, vị xúc, những thứ đam mê mà Đức Phật gọi là ngũ dục hạ liệt, chỉ có giá trị nhất thời.
Trong kinh Đức Phật dạy, quả báo của những kẻ giàu sang, chạy theo ngũ dục lạc, sau khi thân hoại mạng chung, sẽ làm voi, ngựa cho nhà vua. Tuy được trang sức lộng lẫy, nhưng lại thiếu trí tuệ – yếu tố cần thiết cho con người và đạo giải thoát. Chính vì thế, giàu sang mà từ bỏ được tất cả để tầm cầu chân lý, học hỏi chánh pháp là một điều không phải ai cũng thực hiện được.
Ở cái khó thứ 3, “bỏ thân mạng vì lẽ phải”, mạng sống con người là rất đáng quý. Bởi thế cho nên, đã là con người tất nhiên ai cũng tham sống, sợ chết.
Lẽ phải, đứng trên quan điểm Phật giáo mà phân tích thì nó bao gồm các chân lý về vũ trụ quan, nhân sinh quan và đường lối hành xử thích hợp để cuộc sống con người được giải thoát khỏi mọi khổ đau. Chết vì lẽ phải là thực hiện và bảo vệ chân lý trên bước đường hoằng hóa độ sinh.
Đứng về đời, cái chết vì lẽ phải có thể là sự hy sinh cao cả vì lẽ tồn vong của Tổ quốc, vì quyền lợi của một dân tộc.
Quả thực như lời dạy của Đức Phật: “Dám chết vì lẽ phải” là một điều khó làm vì bản tính con người vốn tham sống, sợ chết. Điều này cũng không đáng chê trách, vì mặt khác Đức Phật cũng dạy rằng: “Mạng sống con người là quý”. Cho nên, chúng ta trân trọng nó, bảo vệ nó, nhưng gặp đúng trường hợp đòi hỏi sự hy sinh mạng sống quý báu để phục vụ một lợi ích to tát hơn, một chân lý tuyệt mỹ hơn thì con người cần phải hy sinh cái Ta của mình đi.
Cho nên, chúng ta phải hiểu rằng khi Đức Phật liệt sự hy sinh vì lẽ phải là một điều khó làm, điều đó không có nghĩa Đức Phật không muốn chúng ta làm hay suy nghĩ rằng chúng ta không bao giờ có khả năng làm được. Mà có nghĩa rằng nếu chúng ta thực hiện được điều khó đó, là chúng ta đã vượt thoát lên trên lòng vị kỷ để hướng tới một tình thương bao la cao quý hơn, chan hòa cho cả một cộng đồng.
Từ đó, chúng ta dám xả thân bảo vệ chân lý, lợi ích của tuyệt đại đa số vậy. Ai mà làm được điều đó thì chính là những vị Bồ tát đích thực trong hiện tại và mai sau.
Đến cái khó thứ 4 của kiếp người, khó vì “hiểu thông kinh Phật”. Kinh Phật ở đây chỉ chung cho Tam tạng thánh điển, nó thuộc về những lời dạy vàng ngọc của Phật, bao gồm Kinh, Luật, Luận và ngay cả những lời thuyết pháp của các pháp sư và các vị cư sĩ.
“Hiểu được kinh Phật” còn bao hàm ý nghĩa: có thiện duyên nắm được phương tiện để nghe, để hiểu ý Phật, từ đó có chuyển biến tốt trên bước đường ngộ nhập tri kiến Phật.

Cho nên hiểu hết kinh Phật là một điều rất khó, vì Phật tùy theo căn cơ của mọi người mà chỉ dạy nên có rất nhiều loại kinh chẳng tương đồng với nhau.

20 điều khó của kiếp người

2. Khó vì: Sinh thời và gặp được Phật, nhẫn được sắc dục; thấy đẹp không ham cầu, bị nhục không oán

Điều khó tiếp theo của đời người hay cái khó thứ 5, chính là việc “sinh cùng thời và được gặp Đức Phật”. Ngài là con người của sự giác ngộ, tỉnh thức đến tột độ. Ngài là con người nhân bản và hơn thế, vượt trên nhân bản. Ngài là vĩ nhân trên các vĩ nhân. Ngài là vô thượng sư, vô sư, đạo sư, là siêu tuyệt, cho nên, sinh thời Phật được gặp Phật là một phước duyên to lớn mà ít ai có được phước duyên này.
Sự thị hiện của các Đức Phật đã hiếm, mà hữu duyên được gặp Phật lại càng hiếm hơn, vì nếu không đủ phước đức nhân duyên thì tuy sinh cùng thời mà đến chết vẫn chẳng thấy được Phật.
Đối với cái khó thứ 6, “nhẫn được sắc dục”, nó chính là một thử thách không hề nhỏ với con người. Nhẫn ở đây không chỉ giới hạn ở sự chịu đựng những lời nhục mạ như nguyên ngữ Hán. Nhẫn còn có ý nghĩa sâu rộng hơn là không đam mê, không nhiễm đắm sắc và dục.
Vốn dĩ sức công phá của sắc dục có thể làm băng hoại nhân cách của con người, làm sa đọa con người. Ở đây, nhẫn được sắc dục là chế ngự, thu thúc được lục căn, không để cho lục căn thao túng, mà ngược lại, ta chỉ huy nó theo cái tâm thiện của ta. Khống chế được sắc dục, con đường hướng thiện, phạm hạnh sẽ rộng mở và giải khai.
Vì vậy, nhẫn sắc dục cũng chính là một trong các yếu tố quyết định sự giải thoát mọi chấp mắc trên đời. Nó vô hiệu hóa căn trần để thể nhập sự an tĩnh tuyệt đối. Do đó, nhẫn được sắc dục là một việc làm hy hữu chẳng hề dễ dàng.
Tuy nhiên, Phật Bồ tát làm được thì chúng ta cũng sẽ làm được, ta có quyết chí, can đảm buông bỏ những thói quen xấu hay không mà thôi và cố gắng làm những điều thiện lành tốt đẹp.
Cái khó thứ 7 “thấy đẹp mà không ham cầu”, đây quả thực là việc rất khó. Cái đẹp ở đây nếu theo quan niệm thông thường là chỉ những điều hợp nhãn, gây nhiều ấn tượng tốt cho người nhìn, người đọc.
Còn căn cứ theo quan điểm triết học Phật giáo, đẹp là những giá trị mặc ước, tùy thuộc vào quan điểm của con người, của phong tục tập quán.
Có những cái ở đây cho là đẹp nhưng ở một nơi khác thì lại phê chuẩn cho nó một giá trị mặc ước khác. Nhưng nhìn chung, cái đẹp có giá trị nhất định theo giá trị mặc ước của nó, tức là cái quyến rũ, hấp dẫn con người theo cái nhìn chủ quan của con người.
Bản thân của cái đẹp hiện hữu không tội lỗi gì cả, là do con người nhận định quyết đoán. Nhưng nếu chúng ta nhìn nó với cái nhìn đam mê yêu thích bởi lòng tham lam thì cái đẹp đó, trở thành sợi dây ràng buộc sự giải thoát của chúng ta.
Người thấy đẹp mà không ham cầu là người thấy rõ sự nguy hiểm của cái đẹp, và cái đẹp đó cũng vô thường tạm bợ, nên họ không mong cầu cái tốt đẹp đó chỉ tùy duyên mà thôi.
Chúng ta nhìn vạn sự vạn vật với một cái nhìn tuệ giác, biết nó là không thực thể, sự có mặt của nó chỉ là nhân duyên tụ tán, chính vì bản chất của nó là vô thường, vô ngã. Cái đẹp của nó chỉ tạm thời, không dài lâu, nó không có một giá trị cố định. Nhưng mấy ai có được trí tuệ để vượt thắng những cám dỗ thông thường. Thế nên gọi là thấy đẹp, thấy tốt không ham cầu là khó.
Còn với điều khó thứ 8, sở dĩ nói “bị nhục không oán” là rất khó bởi đứng trước cảnh bị người khác nhục mạ, người ta thường sân hận, giận dữ, đôi lúc phản kháng, ẩu đả để giải tỏa cơn tức giận của mình.
Ở đây, nhục là những hành vi lăng mạ người khác. Nó phát xuất từ tâm lý ganh ghét hoặc từ sự sôi sục của lòng sân hận.
Nhục, nếu thể hiện bằng lời, là những lời ác ngữ, nguyền rủa, chửi thề độc địa làm cho người bị lăng mạ đau xót như cắt đứt gan ruột mình. Nếu thể hiện bằng hành động, đó là việc gây thương tích cho đối tượng. Nếu thể hiện bằng ý, là sự ngấm ngầm hãm hại người đó một cách trắng trợn và công khai bất chấp mọi hậu quả của nó. Cả ba đều đem lại cho người khác tâm lý lo âu, sợ sệt và khổ đau bởi trạng thái tức tối, giận hờn và thù địch.
Mấy ai có thể nín nhịn khi phải chịu sự lăng mạ sỉ nhục? Bị vu oan huỷ nhục về một việc làm xấu nào đó, ta cảm thấy bị chạm tự ái vì sĩ diện với mọi người, ta tức tối, ta hờn giận và cảm thấy đau khổ vô cùng.
Vậy nên đây mới là một cái khó của kiếp người. Chỉ có những ai thấu hiểu được sự đối đầu, đối kháng đó chỉ là giải pháp nhất thời, không chặn đứng được sự xung đột, khắc chế, mới có thể nhẫn nhịn sự nhục mạ.

Nếu lấy hận thù diệt hận thù, thì hận thù càng thêm chồng chất. Chỉ lấy tình thương mới chuyển hóa được hận thù.

20 cái khó của kiếp

3. Khó vì: Có thế lực không cậy uy, vô tâm với cảnh; học rộng nghiên cứu sâu, trừ diệt cống cao ngã mạn

Điều khó thứ 9 là “Có thế lực nhưng không cậy uy”. Đây không phải là việc khó, mà là rất khó. Thông thường, những người có quyền cao chức trọng hay cậy thế ỷ quyền, ức hiếp kẻ dưới bắt phải cống nạp hoặc chèn ép bằng nhiều hình thức.
Cho nên, có thế lực mà không ỷ quyền cậy thế, không thị uy, tức tự chính mình đã kiến tạo cho mình nếp sống chánh mạng, chánh nghiệp, không gieo rắc ác nghiệp. Và người như vậy là người hữu ích cho xã hội, là người biết hướng thiện, hướng thượng. Được vậy, quả thật là đáng quý.
Tiếp đến là điều khó thứ 10 “vô tâm với cảnh”, tức là không còn dính mắc, đắm nhiễm tiền tài, sắc đẹp, danh vọng, ăn ngon, ngủ nhiều hoặc hình sắc, sự vật cho đến tai nghe tiếng, mũi ngửi mùi, lưỡi nếm vị, thân xúc chạm, ý tác duyên.
Người thấy tiền bạc không tham đắm, dính mắc quả thật là điều khó vì tiền bạc là phương tiện để nuôi sống bản thân và gia đình. Người đối với mọi hình sắc, vừa thấy liền khởi niệm say mê, rồi tác ý ưa thích nghĩ tưởng hình sắc, thế là lòng tham chìm đắm trong cảm thọ thấy đẹp xấu và dính mắc vào đó. Nếu tâm dính mắc càng lớn mạnh thì tâm bồ đề bị lu mờ, do đó tạo nên phiền não làm tâm không an định.
Như vậy, vô tâm là yếu tố tất yếu, là cửa ngõ quan trọng để trở về với bản tâm thanh tịnh. Do đó, muốn giải thoát mọi khổ nạn trên đời, theo lời dạy này, chúng ta phải thường xuyên sống vô tâm, vô phân biệt.
“Học rộng, nghiên cứu sâu” là một việc khó thứ 11. Học rộng, nghiên cứu nhiều là tìm hiểu, lãnh hội, mổ xẻ vấn đề đến nơi đến chốn. Nó thuộc về vấn huệ (trí tuệ có được do tìm hiểu, tham vấn) hay văn huệ và tư huệ.
Mục đích cuối cùng của sự học rộng nghiên cứu nhiều là nhằm phục vụ cho mọi công việc đạt hiệu quả cao hơn. Nếu học được lí thuyết dù cao siêu đến đâu chăng nữa mà không đem ra vận dụng vào thực tế thì việc học ấy chỉ tốn thời gian, công sức, tiền bạc vô ích mà thôi vì chẳng giúp gì cho ai.
Chính nhờ sự học rộng nghiên cứu nhiều, người ta nhận chân đâu là chân lý, đâu là phi chân lý. Đâu là chính, đâu là tà. Đâu là con đường nên đi, đâu không nên đi.
Học rộng nghiên cứu nhiều nghiễm nhiên trở thành kim chỉ nam hành động trong cuộc sống. Nó còn là tấm bản đồ, là hành trang cần thiết cho mọi lĩnh vực trong cuộc sống. Do đó, chúng ta cần phải trau dồi kiến thức, nâng cao tính nhân văn và trí tuệ của mình để đem lại những thành công tốt đẹp như mong muốn.
Cái khó tiếp theo của kiếp người chính là “trừ diệt tâm cống cao ngã mạn”. Người cống cao ngã mạn là người coi trọng bản ngã của mình lên trên hết. Nó là biểu hiện của tâm hiếu thắng, kiêu ngạo, cống cao, thiếu nhã nhặn, thiếu khiêm tốn và không chịu nhún nhường bất cứ một ai. Người ngã mạn thường song hành với các tâm lý cố chấp, bảo thủ và độc đoán.

Vì ngã mạn là chấp nhất, là cống cao, nên người lìa ngã mạn sẽ thoát ly mọi ràng buộc, hệ lụy. Đúng như lời Phật dạy:

comment leftNày các Tỳ kheo, ai đoạn trừ tâm ngã mạn, cắt đứt tận gốc rễ, làm cho không còn hiện hữu lại, người ấy là bậc thánh đã hạ cây cờ xuống, đã đặt gánh nặng xuống, không còn bất cứ một hệ lụy nào.
Lời Phật dạy
comment right

Do đó, dứt trừ tâm ngã mạn không chỉ là việc khó làm mà còn là việc rất đáng trân trọng.

Điều khó của kiếp người theo lời Phật dạy

4. Khó vì: Không khinh người chưa học, thực hành tâm bình đẳng; chẳng nói thị phi, gặp thiện tri thức

Ở cái khó thứ 13 trong 20 điều khó của kiếp người theo lời Phật dạy, “không khinh người chưa học”, đây là sự tổng hòa của điều khó thứ 11 và 12 bên trên.
Điều 11, Đức Phật dạy học rộng nghiên cứu nhiều là khó. Điều 12, Đức Phật dạy, cần phải đoạn trừ tâm ngã mạn. Phối hợp hai điều này chúng ta thấy nếu học rộng nghiên cứu nhiều mà có tâm ngã mạn thì sự học rộng nghiên cứu nhiều ấy chỉ bằng vô ích, vì người ấy chỉ là một học giả cao ngạo, chỉ thích chỉ trích, bình phẩm người khác mà không xây dựng đóng góp gì nhiều cho việc giáo dục.
Ở điều thứ 13 này, Đức Phật dạy không khinh người chưa học hàm ý nói rằng kẻ tài cao thường có nhược điểm “mục hạ vô nhân” nghĩa là dưới con mắt của mình không có ai hơn và khinh khi người ít học.
Một điểm nữa là gián tiếp khuyên chúng ta càng học cao càng khiêm cung thì giá trị của ta càng lớn. Học lời Phật dạy “không khinh người chưa học”, ta thấy lòng từ bi thật rộng lớn bằng tình người trong cuộc sống của Phật được thể hiện rõ nét trong mọi trường hợp.
Và lời dạy này cũng có ý nghĩa với hạnh vô ngã vị tha, đề cao Phật tính bình đẳng của Bồ tát Thường Bất Khinh trong kinh Pháp Hoa: Dù có bị chửi mắng, đánh đập nhưng Ngài cũng không tỏ ra thái độ giận hờn, oán trách một ai. Mà còn nói: “Tôi không dám khinh quý ngài, vì quý ngài đều sẽ thành Phật”.
Ở điều khó thứ 14, sở dĩ Phật dạy khó vì “thực hành tâm bình đẳng” là bởi chỉ với Phật giáo, người ta mới tìm được chân giá trị của chủ trương bình đẳng.
Giá trị bình đẳng cao nhất trong Phật giáo là Phật tánh, ai cũng có khả năng trở thành con người tuệ giác viên mãn, thù thắng, và nói chung là cả muôn loài, ngoại trừ giống vô tình, vô thức.
Theo Phật giáo, mọi con người phải có giá trị ngang nhau khi người ta hoàn thiện đạo đức. Chỉ có đạo đức mới phân định chính xác giá trị nhân phẩm con người. Giai cấp, địa vị, sự sang trọng, quyền uy, thế lực… tất cả những thứ này Đức Phật đều phủ nhận để đề cao bình đẳng.
Do đó, thực hành bình đẳng là một điều vô cùng khó, nhất là đối với những người có quyền lực địa vị cao trong xã hội, những gia đình nặng về gia giáo, phong kiến và nặng nhất là sự chấp ngã của con người.
Phật dạy điều khó thứ 15 “chẳng nói lời thị phi” khó là bởi trong năm giới của người tại gia, giới vọng ngữ là giới có nội dung cấm người Phật tử nói lời thị phi. Thị phi, đôi lúc ở một vài trường hợp cũng chính là lời nói đòn xóc hai đầu, đến người này ta nói xấu người kia, đến người kia ta nói xấu người nọ. Tác hại của nó là làm cho hai bên hiểu lầm nhau mà gây ra ân oán hận thù và làm yếu đi sức mạnh của một cá nhân hay một tập thể nào đó.
Và khi đứng trước những hiện tượng thị phi hay chính mình phải quấy với người khác làm cho tình nghĩa của bạn bè người thân bị rạn nứt sứt mẻ do hiểu lầm nhau. Đối với Phật giáo, thị phi được cấm chỉ ở giới vọng ngữ và giới ly gián.
Người Phật tử chân chính không bao giờ sử dụng ngôn ngữ mang tính bất thiện, không gieo rắc đau khổ đến với một ai, mà chỉ nên mang lại sự thiện ích và toàn mỹ cho mọi người.
Như vậy, trên cơ bản, không thị phi là hoàn thiện nhân cách người Phật tử, nhân cách con người chính họ. Nó là nền tảng hoàn thiện ngữ nghiệp, tạo ra từ ái ngữ, nhu nhuyễn ngữ, ngôn ngữ hài hòa, lịch thiệp. Vì thế, không nói lời thị phi là một điều khó và cũng là một điều đáng quý trọng.
“Gặp thiện tri thức” là gặp được những người bạn lành, giúp ta nâng cao tri thức, tiếp cận giáo pháp, chân lý của Đức Phật. Ngoài ra, thiện tri thức còn được hiểu là những pháp môn, giáo lý, kinh điển Pháp bảo của Đức Phật thăng hoa nếp sống đạo đức cho ta.
Người thiện tri thức còn có nghĩa là vị thầy dẫn dắt ta trên con đường giác ngộ, giải thoát. Gặp được minh sư chân chính thì mục đích của ta mới dễ thành tựu. Nếu người dẫn dắt ta là tà đạo thì chắc chắn ta sẽ đi theo con đường tối tăm nguy hiểm.
Nhưng ở đời, thầy lành bạn tốt dễ gì gặp, và khi gặp làm sao phân biệt được? Làm sao chúng ta có thể biết người đó là thiện hữu tri thức?

Cách duy nhất là thân cận tiếp xúc lâu ngày với người đó, sống với người đó trong những hoàn cảnh khó khăn, nghe người đó nói năng luận bàn, ta mới có thể thấy được đức hạnh, trí tuệ và sự chứng đắc của người ấy. Vì vậy, chúng ta phải sáng suốt chọn thầy lành bạn tốt thì quá trình tu tập của ta mới có thể thành tựu viên mãn trong tương lai.

20 điều khó của kiếp người theo lời Phật dạy

5. Khó vì: Học đạo kiến tính, tùy duyên hóa độ; nhìn cảnh không động tâm, hiểu điều thuận tiện

Cái khó thứ 17 của kiếp người là khó vì “học đạo kiến tính”. Ở đây bao gồm hai phạm trù: học đạo và kiến tính.
Kiến tính nghĩa là nhìn thấy được Phật tính hay nhìn thấy bản tính thật của chính mình. Về mặt từ nghĩa, “kiến tính” và “ngộ” có cùng một ý nghĩa và chúng thường được dùng lẫn lộn với nhau. Tuy nhiên khi nói về sự giác ngộ của Phật và chư tổ, người ta thường dùng chữ “ngộ” hơn là “kiến tính” vì ngộ ám chỉ một kinh nghiệm sâu hơn.
Học đạo là khó vì phải đi ngược lại dòng đời, người đời tham thì ta không tham, người đời dính mắc luyến ái vào gia đình vợ con còn ta thì phải vượt lên trên đời sống gia đình ràng buộc đó.
Còn theo giáo lý nhà Phật, học đạo có nghĩa là xem nghe lời Phật tổ dạy, và dùng trí tuệ Bát Nhã để thể nhập tự tính bằng cách tu tâm.
Nếu là người không có ý chí thì bỏ mặc nhưng vì thiết tha học đạo, cho nên cuối cùng nhận ra đạo lý chân thật không ngoài nơi thân này. Chính vì vậy học đạo, kiến tính là khó.
“Tùy duyên hóa độ” tức cái khó thứ 18 là một trong những công tác hàng đầu của tu sĩ Phật giáo. Phật tử có nhiệm vụ đem lời dạy của Phật và sự tu học của mình để truyền đạt cho mọi người cùng tham khảo học hiểu và tu học theo.
Nhưng có đủ trí tuệ và khả năng để tùy duyên hóa độ chúng sinh là rất khó bởi chúng ta thường hay áp đặt lên quan điểm và trình độ của kẻ khác, bằng sự hiểu biết của mình, mà quên đi mục đích chính là giúp người qua biển khổ sông mê, chứ không phải phổ biến quan niệm hay truyền đạt lối tu của mình.
Ngay cả đến đức Phật, khi thuyết pháp, Ngài cũng vận dụng phương tiện thiện xảo để tùy duyên tùy căn cơ mọi người mà tìm cách độ họ. Các vị thiền sư, đạo sư, cao tăng sau này cũng nhờ tùy duyên hóa độ mà làm rạng rỡ truyền thống tốt đẹp của Phật giáo. Do đó, tùy duyên hóa độ là cần thiết, là khó thực hiện, là nền tảng của sự hoằng pháp, giáo dục. Cho nên tùy duyên hóa độ là khó.
“Nhìn cảnh không động tâm”, nội dung của điều khó thứ 19 này cũng tương tự với nội dung ở điều khó thứ 10 “vô tâm với cảnh”. Nhưng vô tâm ở trên được đề cập với mức độ cao hơn, sâu hơn, khó thực hiện hơn. Vô tâm là bước thứ hai. Không động tâm là bước đầu để đạt đến vô tâm.
Không thể làm được việc “không động tâm” trước cảnh trần, trước những biến loạn tinh thần thì không thể đạt được trạng thái cao nhất của vô tâm là giải thoát. Người tu đạo muốn giải thoát phải từng bước tu tâm, không cho tâm dao động.
Mọi sự tiếp xúc ta phải tập làm chủ trực tiếp từ sáu căn là mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý. Giữ quan niệm tùy duyên nhưng bất biến, việc đến thì làm, việc đi không lưu luyến.
Hiểu theo nghĩa khác, không động tâm là đối cảnh trong trạng thái Định, an tĩnh. Không dính mắc, không động tâm sẽ dẫn đến vô tâm, là tự tại, giải thoát và thường biết rõ ràng. Thế nên, thấy cảnh không động tâm là khó, là điều trân quý.
Cái khó cuối cùng trong 20 điều khó của kiếp người theo lời Phật dạy, “hiểu điều thuận tiện”.
Quan niệm về cái khó cuối cùng này cũng ít nhiều liên quan đến nội dung điều thứ 18 “tùy duyên hóa độ” chúng sinh. Điểm giống nhau giữa hai điều là cả hai cùng đề cập đến tính thuận tiện và phù hợp trong vấn đề giáo hóa độ sinh hướng dẫn cho mọi người là quan trọng cấp thiết hàng đầu.
Điểm khác nhau ở hai điều là, điều 20 này là điều kiện, là môi giới, là chất xúc tác để tạo nên điều 18. Có phương pháp thuận tiện thì chúng ta mới có thể tùy duyên hóa độ.
Thuận tiện và tùy duyên hóa độ là hai phần liên kết của một vấn đề hoằng pháp hay giáo dục.
Công tác hoằng pháp hay giáo dục vô cùng hệ trọng trong hiện tại và mai sau. Nó có thể dẫn đến ảnh hưởng tốt hoặc xấu cho rất nhiều thế hệ. Truyền đạt một quan điểm lệch lạc, mê tín, cuồng tín, tà kiến, làm ảnh hưởng xấu đến nếp sống văn hóa giáo dục, đạo đức tâm linh, sẽ đem lại bất hạnh cho nhiều người.
Và khi ta truyền đạt đúng với chính pháp, đúng với chân lý cuộc đời thì lợi ích của nó thật lớn lao, nghĩa là đem lại an lạc hạnh phúc cho nhiều người.
Chính vì vậy, những người làm công tác tuyên truyền văn hóa, giáo dục, phải ý thức rằng việc làm của ta phải có lợi ích cho nhiều người. Cho nên tìm ra phương pháp thuận tiện vốn chẳng dễ dàng.

Đọc nhiều

Cần điều tra clip và xử lý cán bộ đòi chôn sống nhà sư.

Giữa lúc cơn khủng hoảng truyền thông Phật giáo đang leo thang vì những bài báo lá cải tiếp tục bồi bút sau khi...

Sự thật về người quản lý khóa tu mùa hè bị tố cáo giao...

Ngày 13/3/2021, ngay sau khi báo Thanh Niên Online đưa tin: ”Quản lý khóa tu mùa hè bị tố cáo giao cấu trẻ em:...

Cần Lên Án Báo Tuổi Trẻ Khi Đem Phật Giáo Ra Biếm Họa

Ngày 15/1/2020, Tuổi Trẻ Online đã có sự can thiệp chỉnh sửa lại thông tin đăng tải, buộc lòng phải lên tiếng xin lỗi...

Khai tôn giáo trong căn cước công dân, phải có “giấy chứng nhận xuất...

 Đây là một thắc mắc lớn mà người viết đã nhiều lần đặt ra trong khi trực tiếp thực hiện các thủ tục liên...