Thứ Ba, Tháng Chín 21, 2021

Tin khoa học

Vì sao trẻ sơ sinh không ngủ suốt đêm?

0

Hầu hết các bậc cha mẹ ban đầu đều không biết gì khi đứa con của mình đánh thức cả nhà dậy vào lúc nửa đêm với tiếng khóc của chúng. Đôi khi chúng đói, những lúc khác lại quá nóng hoặc quá lạnh. Điều này, khiến những ai lần đầu làm cha mẹ đều thấy bối rối. Nhưng giống như hầu hết mọi thứ trong cuộc sống, có lý do cho thói quen không ngủ suốt đêm của trẻ sơ sinh.

Trẻ sơ sinh có ngủ trong bụng mẹ không?

Theo Scienceabc, các bà mẹ đã quen với những đêm mất ngủ ngay cả trước khi con họ chào đời. Trong quá trình mang thai, trẻ sơ sinh tiếp xúc với chu kỳ ngày và đêm, nghỉ ngơi và thức dậy, thông qua người mẹ. Tuy nhiên, một nghiên cứu được thực hiện trên 274 phụ nữ mang thai cho thấy rằng các thai nhi có một kiểu ngày của riêng chúng.

Hầu hết, phụ nữ cho biết chuyển động của thai nhi từ trung bình đến mạnh vào buổi tối. Sự di chuyển liên tục của người mẹ vào ban ngày được cho là để ru con ngủ, trong khi sự yên bình tương đối của ban đêm sẽ thúc đẩy em bé đạp xung quanh và làm cho sự hiện diện của bé được biết đến.

Các nhà khoa học đã tranh luận rằng điều này cũng có thể là do không ghi lại được chuyển động của em bé khi người mẹ bận rộn vào ban ngày. Tuy nhiên, các xét nghiệm siêu âm về hoạt động của thai nhi cho thấy hoạt động của thai nhi tăng cao vào ban đêm và khả năng thai nhi ngủ đông vào buổi sáng tăng lên. Điều này được xem là hoạt động tốt trong thai kỳ, vì nó làm giảm nguy cơ thai chết lưu.

Cơ chế giấc ngủ của trẻ?

Trẻ sơ sinh ngủ hầu hết cả ngày lẫn đêm trong vài tuần đầu sau khi chào đời. Tuy nhiên, trẻ thường khóc sau mỗi 2 đến 3 giờ ngủ, thường khiến cha mẹ lo lắng liệu con mình có ngủ đủ giấc hay không.

Khi mới sinh, trẻ sơ sinh vẫn chưa phát triển nhịp điệu Circadian. Nhịp điệu Circadian là đồng hồ sinh học bên trong giúp chúng ta kiểm soát khi chúng ta buồn ngủ bằng cách tiết ra một loại hormone kích thích vào cơ thể. Các hormone cortisol và melatonin, cùng với chu kỳ nhiệt độ cơ thể, quyết định khi nào chúng ta nên ngủ và khi nào chúng ta nên thức. Trong số này, việc sản sinh melatonin là quan trọng hàng đầu, vì mức độ của nó quyết định chu kỳ ngủ / thức. Nồng độ melatonin tăng đột biến gây ra giấc ngủ nên được gọi là hormone giấc ngủ.

Trẻ thường ngủ từng đợt ngắn suốt ngày đêm (Ảnh: pixabay)

Vì trẻ sơ sinh không có nhịp sinh học cố định, chúng ngủ thành từng đợt ngắn suốt ngày đêm, thay vì ngủ suốt đêm như người lớn.

Trong những năm đầu đời, giấc ngủ phát triển nhanh chóng và là một quá trình phức tạp. Lúc đầu, trẻ ngủ tổng cộng 16 đến 17 giờ, phân bố gần như đều nhau cả ngày lẫn đêm. Đến 8 tuần tuổi, nhịp cortisol phát triển, tuần thứ 9, hormone ngủ melatonin vào buổi tối phát triển. Chu kỳ nhiệt độ cơ thể và các gen sinh học phát triển ở tuần thứ 11, mở đường cho việc hình thành chu kỳ ngủ-thức truyền thống hơn khi trẻ được 10 đến 12 tuần tuổi. Điều này có nghĩa là em bé bây giờ dễ dàng ngủ suốt đêm, tức là ít nhất 5 giờ mà không bị thức giấc.

Tổng thời lượng ngủ của trẻ sơ sinh thay đổi và giảm xuống còn 14 hoặc 15 giờ khi trẻ 16 tuần tuổi, đến 6 tháng thì chỉ còn 13 đến 14 giờ. Mặc dù nhu cầu về giấc ngủ ngắn ban ngày giảm xuống, nhưng độ dài của một giấc ngủ đêm “đầy đủ” sẽ tăng lên trong năm đầu tiên, tạo ra sự chuyển đổi sang kiểu ngủ ban đêm nhiều hơn và tạo cơ hội cho cha mẹ được nghỉ ngơi.

An Liên

9 phát minh ra đời từ giấc mơ

0

Những giấc mơ đôi khi là những gì ta nghĩ quá nhiều vào lúc còn thức, nhưng đôi khi lại đầy bí ẩn và đáng kinh ngạc, có thể chỉ đường dẫn lối đặt nền tàng cho cả một nền khoa học thực chứng sau này.

Có người đi du lịch qua thiên đường và địa ngục trong giấc mơ, cũng có người dự đoán tương lai qua giấc mơ, có người lại được “mách nước” khiến thay đổi thế giới. Phần lớn kiến ​​thức khoa học mà con người học được ngày nay thực sự lại do cảm hứng từ những giấc mơ. Dưới đây là 9 nhà khoa học được truyền cảm hứng từ những giấc mơ như vậy, theo Epoch Times.

1. Albert Einstein, nhà khoa học thiên tài với “vận tốc ánh sáng”

Albert Einstein (1879 – 1955) nói rằng toàn bộ cuộc đời của ông là sự suy ngẫm mở rộng dựa trên giấc mơ thời niên thiếu. Mục sư John W. Price nói trong buổi phỏng vấn với John H. Lienhard, giáo sư đã về hưu ngành kỹ thuật cơ khí và lịch sử tại trường Đại học Houston, Mỹ trong radio show “Engines of Our Ingenuity” (tạm dịch Các cỗ máy của trí tuệ chúng ta), ông đã kể lại giấc mơ ít được biết đến của Einstein: “Ông ấy mơ thấy mình đang trượt xuống một ngọn đồi trên một chiếc xe trượt tuyết, khi ông ấy đạt tới tốc độ ánh sáng trong giấc mơ của mình, tất cả các màu sắc được tích hợp thành một”.

Mục sư Price cho biết: “Được truyền cảm hứng từ giấc mơ này, trong phần lớn sự nghiệp của mình, ông ấy đã suy nghĩ về điều gì sẽ xảy ra khi mình đạt đến tốc độ ánh sáng”.

Albert Einstein trên con tem bưu chính (ảnh: Shutterstock).

Những suy nghĩ sớm nhất của Einstein về thuyết tương đối bắt đầu từ năm ông 14 tuổi, ông hỏi giáo viên của mình một câu có vẻ đơn giản: “Nếu em bay với vận tốc ánh sáng, liệu khuôn mặt em có thể nhìn thấy trong gương không?”

2. Dmitri Mendeleev và bảng tuần hoàn nguyên tố hóa học

Nhà hóa học Nga Dmitri Mendeleev (1834–1907) đã phát minh ra bảng tuần hoàn các nguyên tố hóa học. Trước đó, ông muốn tổ chức 65 nguyên tố đã biết theo một cách nào đó. Ông biết rằng phải có một khuôn mẫu nhất định để làm cho các nguyên tố này có trật tự, và định luật này phải liên quan đến trọng lượng nguyên tử. Tuy nhiên, ông vẫn không tài nào định hình cho đến khi có một giấc mơ kỳ lạ.

Trích dẫn trong tài liệu “Bàn về sự sáng tạo trong khoa học” của nhà hóa học người Nga B.M. Kedrov: “Trong giấc mơ tôi thấy một tấm bảng, nơi tất cả các nguyên tố được đặt vào chỗ theo trật tự. Khi tỉnh dậy, tôi ngay lập tức viết nó lên một mảnh giấy”.

Một con tem ở Nga có in hình Dmitri Mendeleev (1834-1907), kỷ niệm 175 năm ngày sinh của Mendeleev (ảnh: Shutterstock).

Đó là vào tháng 2/1869, Mendeleev 35 tuổi, và đây là cách bảng tuần hoàn ra đời. Linh cảm trong mơ của Mendeleev rất chính xác, tthậm chí nó còn tiết lộ rằng, một vài nguyên tố đã bị đo lường không chuẩn. Đặc biệt hơn, chúng được sắp xếp trong bảng tuần hoàn dựa theo trọng lượng nguyên tử, vốn chưa được biết đến vào thời đó.

Trước đây, người ta vẫn chưa biết khối lượng nguyên tử của nhiều nguyên tố, và bảng của Mendeleev cũng để lại một số ô trống, tương ứng với những nguyên tố chưa được khám phá. Trong những năm tiếp theo, 11 nguyên tố mà ông dự đoán và để trống trên bảng lần lượt được phát hiện, đặc biệt là các khí trơ như heli, neon, argon, krypton, xenon và radon, đã thêm một nhóm mới vào bảng tuần hoàn.

Bảng tuần hoàn giống như một tấm bản đồ lớn, chỉ đường cho những nghiên cứu hóa học sau này.

3. Niels Bohr và mô hình nguyên tử

Nhà vật lý người Đan Mạch Niels Henrik David Bohr (1885 – 1962) là nhà vật lý học người Đan Mạch với những đóng góp nền tảng về lý thuyết cấu trúc nguyên tử và cơ học lượng tử sơ khai, nhờ đó mà ông nhận Giải Nobel Vật lý năm 1922. Bohr còn là nhà triết học và tích cực thúc đẩy các hoạt động nghiên cứu khoa học.

Theo một bài viết có tựa đề “Pillow-Talk: Seamless Interface for Dream Priming Recalling and Playback” của Edwina Portocarrero tại Viện Công nghệ Massachusetts (MIT) và các đồng tác giả cho hay:

“Niels Bohr cho biết ông phát triển mô hình nguyên tử dựa vào một giấc mơ trong đó ông ngồi trên Mặt Trời với tất cả các hành tinh bay xung quanh nó trên những sợi dây thừng nhỏ”.

Một con tem in chân dung của nhà vật lý Đan Mạch nổi tiếng Niels Henrik David Bohr (ảnh: Shutterstock).

4. Ông hoàng Toán học Karl Gauss

Nhà toán học người Đức Johann Carl Friedrich Gauß (1777 – 1855) đã thấy rõ định luật cho các trường lực (điện trường, từ trường, trọng trường) trong giấc mơ của mình, định luật này còn được gọi là định luật Gauss.

Carl Friedrich Gauß (1777–1855), vẽ bởi Christian Albrecht Jensen (ảnh: Wikimedia Commons).

5. Srinivasa Ramanujan, nhà toán học Ấn Độ huyền thoại

Nhà toán học siêu thiên tài Srinivasa Ramanujan sinh ra trong một gia đình nghèo ở miền Nam Ấn Độ vào năm 1887. Tương truyền, một nữ thần đã xuất hiện trong giấc mơ của ông và chỉ cho ông các công thức toán học. Người Ấn Độ vào thời điểm đó không hiểu những công thức này, nhưng Hardy, một nhà toán học tại Đại học Cambridge, đã rất sốc khi nhận được bức thư của Ramanujan vào năm 1913. Nhà toán học người Mỹ gốc Ấn Allardy đã đề cập đến câu chuyện này trong một bài báo đăng trên Bulletin của Hiệp hội Toán học Hoa Kỳ.

Mẹ của Ramanujan cũng có một ước mơ và đóng vai trò quan trọng trong thành công của con trai bà. Thayer, Giáo sư Kinh tế tại Đại học San Jose, California Watkins viết trên một tờ báo: “Mẹ của Ramanujan đã có một giấc mơ. Bà ấy mơ thấy con trai mình đang ngồi giữa một nhóm người châu Âu với một vầng hào quang khổng lồ, điều này khiến bà ấy tin rằng con trai bà ấy có thể đến Anh”.

Srinivasa Ramanujan (ảnh: Wikimedia Commons).

6. Otto Loewi, cha đẻ của khoa học thần kinh

Sự ra đời của ngành sinh học thần kinh cũng liên quan đến giấc mơ của Tiến sĩ Otto Lowe (1873 – 1961) được biết đến như là cha đẻ của ngành khoa học thần kinh. Ông đã đưa ra một giả thuyết rằng xung thần kinh có thể là một dạng truyền dẫn hóa học, nhưng ông không biết làm thế nào để chứng minh điều đó.

Năm 1920, ông có hai giấc mơ trong hai đêm liên tiếp, trong đó ông đã thiết kế một thí nghiệm sinh học để chứng minh lý thuyết của mình. Ông đã ngay lập tức đưa nó vào thực tế và kết quả thí nghiệm đã chứng minh rằng dây thần kinh không trực tiếp tác động lên cơ mà hoạt động bằng cách giải phóng các chất hóa học.

Otto Loewi (ảnh: Wikimedia Commons).

Khám phá này đã mở ra một lĩnh vực nghiên cứu mới và Tiến sĩ Loewi đã giành được giải Nobel Sinh lý học và Y học năm 1936.

7. Louis Agassiz và giấc mơ về hóa thạch cá

Nhà sinh vật học và địa chất học người Mỹ gốc Đan Mạch Louis Agassiz (1807 – 1873) từng nghiên cứu một hóa thạch cá chỉ lộ ra một phần cấu trúc của nó. Agassi không thể nhìn thấy đặc điểm của nó, cũng như không thể hình dung cấu trúc của con cá.

Ông lưỡng lự không biết có nên mài đá đi không, một khi làm như vậy, nó sẽ gây ra tổn thương không thể phục hồi cho mẫu vật. Sau đó, trong ba đêm liên tục, ông đã nhìn thấy tất cả các đặc điểm của loài cá này trong giấc mơ của mình. Vợ ông, Elizabeth viết trong hồi ký: “Hai đêm đầu tiên, anh ấy không thể nhớ được sự xuất hiện của con cá sau khi tỉnh dậy. Vào đêm thứ ba, anh chuẩn bị giấy và bút để ghi lại những gì mình thấy trong giấc mơ”.

Louis Agassiz (ảnh: Wikimedia Commons).

Vợ của Agassi tiếp tục viết: “Anh ấy vội vã đến vườn bách thảo và bóc thành công bề mặt hòn đá dưới sự hướng dẫn của các phác thảo vẽ tay. Phần còn lại của con cá lộ ra và tất cả những con cá hóa thạch lộ ra hoàn toàn phù hợp với giấc mơ của anh ấy”.

8. Elias Howe và máy khâu

Tên tuổi Elias Howe (1819-1867) gắn liền với chiếc máy khâu. Nhưng thực tế ông không phải là người phát minh ra máy khâu mà chỉ cải tiến đáng kể những thiết kế trước đó và nhận bằng sáng chế của Mỹ cho chiếc máy khâu sử dụng mũi khâu chằng/vắt sổ.

Đây là một bước phát triển đáng kể trong việc chế tạo máy may hiện đại. Tuy nhiên, trước đó ông lại bị tắc ở công đoạn tìm chỗ đặt đầu mũi kim.

Elias Howe (ảnh: Wikimedia Commons).

Howe nằm mơ phải chế tạo chiếc máy may cho một vị vua man rợ ở một đất nước xa lạ. Vị vua yêu cầu phải hoàn thành nó trong 24 giờ. Do không hoàn thành đúng thời hạn nên ông bị đem đi xử tử. Trong lúc thi hành án, Howe nhận thấy binh lính cầm cây giáo có lỗ xuyên qua ở phần đầu. Ngay lập tức ông phát hiện ra cách giải quyết vấn đề và bất chợt tỉnh giấc.

Sau đó, Elias Howe bắt tay ngay vào công việc. Howe thiết kế ra loại kim cong, đặt lỗ kim ở đầu nhọn (trước đây đặt ở chân kim) và phối hợp với con suốt chỉ tạo nên đường may.

9. Friedrich August Kekulé và cấu trúc phân tử của benzen

Benzen là hợp chất hữu cơ được nhà khoa học người Anh Michael Faraday (1791-1867) phát hiện từ năm 1825 nhưng kết cấu của nó vẫn còn là một bí ẩn lớn thời bấy giờ. Nhiều nhà khoa học biết rằng cấu trúc benzen rất đối xứng nhưng lại không tưởng tượng ra được là 6 nguyên tử carbon hóa trị 4 và 6 nguyên tử hydro hóa trị 1 sắp xếp đối xứng với nhau như thế nào để ổn định.

Năm 1865, Friedrich August Kekulé (1829–1896) đã phát triển một lý thuyết về cấu trúc hóa học liên quan đến trật tự liên kết của các nguyên tử trong phân tử. Và đặc biệt hơn là ông phát hiện ra cấu tạo dạng vòng của benzen khi ngủ gật trên xe buýt.

Kekulé nói: “Khi đang ngồi chuyến xe buýt cuối qua những con phố vắng lặng, tôi chìm vào trạng thái mơ màng. Các nguyên tử nhảy nhót trước mắt tôi và liên tục chuyển động. Tôi thấy hai nguyên tử nhỏ liên kết với nhau theo cặp, một nguyên tử lớn hơn gắn chặt với hai nguyên tử nhỏ hơn, đồng thời những nguyên tử lớn hơn liên kết với nhau thành chuỗi cùng với hình ảnh một con rắn quay đầu ngậm chính cái đuôi của mình và xoay tròn trước mặt”.

Friedrich August Kekulé (ảnh: Wikimeadia Commons).

Ngay đêm hôm đó, Kekulé đã phác thảo lại giấc mơ và hiểu rằng đó chính là cấu trúc của benzen với hình lục giác với mỗi đỉnh là một nguyên tử cacbon.

Cấu trúc phân tử của benzen được Kekulé xây dựng từ giấc mơ. (Ảnh: Tamil Brahmins)

Những hiện thực này khiến chúng ta phải đặt câu hỏi về tác động của những giấc mơ đối với thế giới con người. Thật đáng để suy nghĩ về việc các ý tưởng trong giấc mơ đến từ đâu? Con người quá nhỏ bé, những gì chúng ta biết còn quá ít ỏi, và chỉ có khiêm nhường, cầu thị, không vội vã phủ nhận những gì mình chưa biết mới có thể giúp chúng ta dần tìm ra một phần rất nhỏ của sự thật.

Xương khủng long 150 triệu năm tuổi được đem đấu giá

Bộ xương của con Allosaurus (quái dị long) quý hiếm bậc nhất thế giới giúp ban tổ chức thu về khoản tiền khổng lồ sau buổi đấu giá.

Cha mẹ cho con chơi điện thoại quá nhiều sẽ khiến trẻ bị chậm nói

Ngày nay, nhiều cha mẹ thường đưa điện thoại thông minh cho con chơi để giữ con yên lặng hoặc để có thời gian làm việc khác. Có thể bạn nghĩ đấy chỉ là một khoảng thời gian ngắn, nhưng điều này đã vô tình gây nên những ảnh hưởng không tốt đối với sự phát triển ngôn ngữ của trẻ.

Một nghiên cứu mới đây đã tiến hành khảo sát gần 900 trẻ em từ sáu tháng đến hai năm. Nghiên cứu đã phát hiện ra nhiều điều đáng lo ngại liên quan đến việc cho trẻ sử dụng các thiết bị điện tử quá sớm.

Các bác sĩ nhi khoa tại Bệnh viện dành cho Bệnh Trẻ ở Canada đã dẫn đầu nghiên cứu khám phá những ảnh hưởng xấu của điện thoại thông minh đối với trẻ em. Họ đã trình bày nghiên cứu tại cuộc họp thường niên của Hiệp hội Học thuật Nhi khoa và kết quả không làm các nhà y học ngạc nhiên.

Trẻ em dành nhiều thời gian hơn cho việc sử dụng các thiết bị cầm tay có khuynh hướng bị chậm nói, khả năng ngôn ngữ kém. Mỗi lần trẻ sử dụng 30 phút trước màn hình nhỏ, có 49% nguy cơ bị chậm phát triển khả năng ngôn ngữ.

Trong nghiên cứu, các bác sĩ nhận thấy rằng thời gian màn hình kéo dài chỉ có ảnh hưởng tiêu cực đến khả năng ngôn ngữ. Không có ảnh hưởng đến các kỹ năng giao tiếp khác như ngôn ngữ cơ thể hoặc tương tác xã hội.

Tiến sĩ Jenny Radesky là một trợ lý giáo sư nhi khoa về hành vi phát triển tại Đại học Michigan. Cô cũng là thành viên của Hội đồng Giám đốc Học viện Nhi khoa Hoa Kỳ (AAP) của hội đồng về truyền thông. Cô cho biết “Những kết quả này cho thấy là nếu cha mẹ đang cố gắng giải quyết sự phát triển ngôn ngữ của con mình bằng các ứng dụng giáo dục, có thể nó hoàn toàn không hiệu quả như cha mẹ mong muốn.” Đồng thời, AAP đề xuất chống lại thiết bị cầm tay hoặc máy tính cho trẻ em dưới 18 tháng tuổi.

Vì vậy, Radesky và các chuyên gia khác của khoa nhi đều tán đồng việc cha mẹ nên cung cấp không gian cho những tương tác trực tiếp, trực diện với con cái của họ.

Kết nối với trẻ trực tiếp có thể không dễ dàng trong một thế giới ngập tràn với các phương tiện truyền thông. Mặc dù vậy, cha mẹ nên tiếp tục có sự tương tác trực tiếp với con cái của mình vì nó là thiết yếu cho sự phát triển của trẻ.

Theo theasianparen

 

 

 

Điểm lại 10 trường hợp ‘ký ức tiền kiếp’ đã được xác thực

Trên thế giới đã ghi nhận được rất nhiều trường hợp những đứa trẻ sinh ra nhớ được những ký ức kì lạ mà chúng khẳng định rằng đó là “kiếp trước”. Các nhà khoa học đã lần theo những “ký ức tiền kiếp” này để xác nhận xem câu chuyện của các em có trùng với một nhân vật thực tế hay chỉ là tưởng tượng. Dưới đây là 10 trường hợp đã được xác nhận:

10. Đứa trẻ 3 tuổi nhớ lại kiếp trước, xác định danh tính kẻ giết người và vị trí của thi thể

(Ảnh: Thinkstock)
(Ảnh: Thinkstock)

Vị tiến sĩ quá cố Eli Lasch được biết đến với những cống hiến của ông trong lĩnh vực y học tại Gaza (Ai Cập), nằm trong hoạt động của chính phủ Israel. Ông là người nghiên cứu trường hợp của một cậu bé 3 tuổi ở gần biên giới giữa Syria và Israel.

Cậu bé nói rằng trong tiền kiếp cậụ đã bị sát hại bằng một chiếc rìu. Cậu đã chỉ cho các già làng địa điểm nơi cơ thể cậu và hung khí được chôn cất, đồng thời chỉ rõ danh tính của kẻ sát nhân. Một thi thể với một vết thương trên đầu thực sự đã được tìm thấy ở vị trí cậu chỉ, chiếc rìu đã được tìm thấy, và kẻ sát nhân cũng đã thừa nhận tội ác của mình.

9. Cậu bé nhớ lại người vợ và kẻ giết người trong kiếp trước, tìm gặp lại họ

(Ảnh: Thinkstock)
(Ảnh: Thinkstock)

Semih Tutusmus sinh ra ở làng Sarkonak, thuộc Thổ Nhĩ Kỳ. Ngay khi biết nói, cậu cho biết tên của cậu là Selim Fesli. Mẹ của Tutusmus đã có một giấc mơ khi bà đang mang thai, trong đó một người đàn ông xuất hiện và tự nhận là Selim Fesli. Người đàn ông này có một khuôn mặt bê bết máu.

Một người đàn ông có cái tên đó đã chết trên một cánh đồng ở ngôi làng lân cận vào năm 1958. Ông đã bị bắn vào mặt và tai phải. Tutusmus được sinh ra với tai phải bị biến dạng.

Khi lên 4 tuổi, Tutusmus đã đi bộ đến nhà Fesli và nói với bà vợ góa của Fesli rằng “Anh là Selim, em là vợ của tôi, Katibe”. Cậu bé có thể nhớ các chi tiết riêng tư trong cuộc sống của hai người và tên của những đứa trẻ. Cậu cũng chỉ rõ danh tính của người đàn ông đã bắn cậu. Trường hợp này đã được cố Tiến sĩ Ian Stevenson từ Đại học Virginia điều tra.

8. Đội trưởng đội cứu hỏa từng là một vị tướng trong cuộc nội chiến Mỹ?

tuong john b. gordon va doi truong doi cuu hoa jeff keene luan hoiVị tướng trong cuộc nội chiến Mỹ John B. Gordon (trái) và Jeff Keene (phải). (Ảnh: Viện Khảo cứu Tâm linh Phối hợp Khoa Học, Trực giác và Linh hồn IISIS)

Đội trưởng đội cứu hỏa đã nghỉ hưu, Jeffrey Keene, cảm thấy trào dâng một loại cảm xúc và cảm giác kỳ lạ, khó tả khi ông đến thăm chiến trường trận Antietam trong cuộc nội chiến Mỹ.

Khi đề cập đến những cảm giác này sau đó, cụm từ “chưa đến lúc” (not yet) liên tục xuất hiện trong tâm trí ông. Ông bắt đầu phát triển mối quan tâm với cuộc nội chiến Mỹ, và trong khi lật qua một cuốn tạp chí về chủ đề này, những từ “chưa đến lúc” trong dấu ngoặc kép dồn dập hiện lên trong tâm chí ông. Tướng John B. Gordon cũng đã lặp đi lặp lại cụm từ “chưa đến lúc” khi rút quân trở về trong trận Antietam.

Sự tương đồng giữa tướng mạo giữa ông và tướng Gordon đã khiến ông Keene cảm thấy rất chấn động. Ngoài ra, rất nhiều người trong đội cứu hỏa của ông Keene trông khá giống với các binh sĩ từng chiến đấu dưới trướng của tướng Gordon. Ông Keene cũng phát hiện thấy những điểm tương đồng khác giữa bản thân mình và tướng Gordon, ví như các vết bớt trên cơ thể của ông cũng chính là nơi tướng Gordon bị thương. Trường hợp này đã được điều tra bởi Tiến sĩ Walter Semkiw, một bác sĩ tâm thần làm việc trong vai trò một chuyên gia về luân hồi của Viện Khảo cứu Tâm linh Phối hợp Khoa Học, Trực giác và Linh hồn (IISIS).

7. Đứa trẻ nhớ lại kiếp trước là một phi công trong Thế chiến II, tàu chiến ID’ed, địa điểm rơi máy bay

phi cong luan hoi
Phải: James Huston Jr., một phi công trong Thế chiến II đã bỏ mạng tại Trận đánh trên đảo Iwo Jima (Ảnh chụp màn hình / YouTube của Walter Semkiw). Trái: Ảnh cậu bé đang chơi với một chiếc máy bay. Ngay từ khi còn rất trẻ, James Leininger dường như đã nhớ lại việc bản thân mình từng là Huston trong kiếp sống trước, và các chi tiết ông đưa ra thật đáng kinh ngạc. (Ảnh: Thinkstock)

Tiến sĩ Jim Tucker từ trường Đại học Virginia đã nghiên cứu trường hợp của James Leininger đến từ bang Louisiana, Mỹ. Cậu bắt đầu gặp những cơn ác mộng về cảnh tượng rơi máy bay khi lên 2 tuổi. Cậu nói cậu đã bị người Nhật bắn hạ, rằng máy bay của cậu cất cánh từ tàu Natoma, và rằng cậu có một người bạn tên là Jack Larson. Cậu nói tên của cậu cũng là James trong kiếp trước.

Trên thực tế, có một phi công trong Thế chiến II với cái tên James Huston Jr.. Cuộc đời và cái chết của người này trùng khớp với tất cả những chi tiết kể trên. Cậu bé Leininger cũng có thể xác định địa điểm rơi máy bay của Huston trong một bức ảnh.

luke luan hoi ohioLuke, một cậu bé 5 tuổi sống tại bang Ohio cho rằng mình nhớ được ký ức về tiền kiếp. Câu chuyện đã được kênh truyền hình chứng thực. (Ảnh chụp từ Youtube)

Khi lên 2 tuổi, bé Luke bắt đầu nói chuyện với cha mẹ của mình ở Cincinnati, bang Ohio, về một kiếp sống trước đây. Trong kiếp sống đó, cậu là một người phụ nữ có mái tóc màu đen tên là Pam, và người này đã bỏ mạng trong một vụ hỏa hoạn ở Chicago sau khi cố gắng chạy thoát bằng cách nhảy ra khỏi cửa sổ.

Một phụ nữ người Mỹ gốc Phi tên là Pamela Robinson đã qua đời vào năm 1993 trong một vụ hỏa hoạn tại khách sạn Paxton ở Chicago—cô đã nhảy ra khỏi cửa sổ khi tòa nhà đang cháy. Cha mẹ của Luke hỏi cậu có màu da gì khi cậu từng là Pam (cậu hiện là người da trắng). Cậu trả lời không chút do dự, “màu đen”.

Mẹ cậu đã in ra một vài bức ảnh chụp một số phụ nữ người Mỹ gốc Phi, trong đó có ảnh chụp bà Robinson. Luke đã chỉ vào bức ảnh của bà Robinson và nói, “Đó là Pam”. Câu chuyện của Luke đã được đề cập trong chương trình truyền hình “Con ma trong đứa con của tôi” (The Ghost Inside My Child) trên kênh A&E.

luan hoi hollywood
Trên cùng: Biểu tượng Hollywood. (Shutterstock *) Dưới cùng bên trái: Bức ảnh một cậu bé đang chỉ tay. (Shutterstock *) Thứ 2 bên phải: Marilyn Monroe trên trang bìa số ra tháng 1/1954 của tạp chí Now. (Wikimedia Commons) Dưới cùng bên phải: Nữ diễn viên Rita Hayworth (Wikimedia Commons).

Khi Ryan được 4 tuổi, cậu bắt đầu kể về kiếp sống trước của mình ở Hollywood. Cậu cho biết, trong kiếp sống này cậu đã qua đời sau một cơn đau tim.

Một cuốn sách về Hollywood đã khợi lên nhiều “ký ức” trong cậu. Cậu nhìn thấy một cảnh trong một bộ phim được trình chiếu vào năm 1932 với nhan đề “Night After Night” (tạm dịch “Đêm từng đêm”), và cho biết cậu là bạn của một người đàn ông trong phim. Anh này là một cao bồi và cũng là một diễn viên đóng quảng cáo thuốc lá. Gordon Nance là một diễn viên trong bộ phim này; ông đóng vai chính trong các bộ phim miền Viễn Tây và là người phát ngôn cho hãng thuốc lá Viceroy.

Ryan nhận diện một bức ảnh của chính mình trong kiếp trước, một người đàn ông tên Marty Martyn. Ryan có thể nhớ chính xác một cảnh Martyn từng diễn và các chi tiết về cuộc đời của Martyn, chẳng hạn như khi ông nhảy thiết hài trên sân khấu Broadway, ba người em gái, và màu sắc của chiếc xe hơi. Tiến sĩ Tucker đã điều tra trường hợp này, và xác minh những ký ức của Ryan với các thành viên còn lại trong gia đình Martyn.

(Ảnh: Volare2004/iStock)
(Ảnh: Volare2004/iStock)

Cậu bé Duminda Bandara Ratnayake tại Thundeniya, Sri Lanka, bắt đầu đề cập đến kiếp sống trước đây là một nhà sư khi cậu được khoảng 3 tuổi. Cậu khăng khăng đòi tuân theo những nghi lễ và giới luật của các nhà sư.

Cậu nói cậu từng là trụ trì tại chùa Asgiriya, và rằng cậu đã qua đời do một cơn đau ở ngực. Cậu nói rằng cậu từng sở hữu một chiếc xe màu đỏ, cậu say sưa kể về một con voi, và cậu nói cậu có một chiếc đài radio.

Đức Mahanayaka Gunnepana, một vị hòa thượng đã qua đời tại chùa Asgiriya, là người trùng khớp với những miêu tả của cậu bé. Có một số khác biệt nho nhỏ; ví dụ, ông sở hữu một chiếc máy hát chứ không phải một chiếc đài radio, nhưng có thể cậu bé không biết một chiếc máy hát là như thế nào để có thể diễn tả tả một cách chính xác. Một số đặc điểm tính cách trong miêu tả của cậu là khá khác thường đối với các nhà sư trong khu vực. Trường hợp này đã được điều tra bởi Tiến sĩ Elendur Haraldsson, giáo sư tại Đại học Iceland ở Reykjavik.

3. Cậu bé người Lebanon kể lại chính xác các chi tiết trong kiếp sống trước

Tiến sĩ Haraldsson đã tới Lebanon để điều tra trường hợp của một cậu bé tên là Nazih Al-Danaf. Al-Danaf bắt đầu kể cho cha mẹ về kiếp sống trước đây của cậu gần như ngay sau khi biết nói.

Cậu nói một cách tự hào về tất cả các loại vũ khí cậu từng sở hữu. Cậu đã sử dụng những ngôn từ mà cha mẹ cậu nghĩ ở độ tuổi đó cậu không thể nào biết, thể hiện một sự hứng thú bất thường với thuốc lá và rượu whisky, đề cập đến một người bạn câm chỉ có một tay, nói rằng cậu từng có một chiếc xe màu đỏ, đồng thời nói rằng cậu đã thiệt mạng khi bị bắn.

Al-Danaf dẫn mọi người đến ngôi nhà từ kiếp trước của cậu ở Qaberchamoun, một thị trấn nhỏ cách ngôi nhà hiện tại khoảng 17km. Một người đàn ông tên Fuad Assad Khaddage đã từng sống ở đó, và các chi tiết về cuộc sống của người này trùng khớp với miêu tả của cậu.

Vợ cũ của Khaddage đã đưa ra nhiều câu hỏi để thử cậu, ví như: “Ai đã xây móng của cái cổng dẫn vào ngôi nhà này?” Cậu đáp lại: “Một người đàn ông trong gia đình Faraj”. Điều này chính xác. Cậu cũng trả lời chính xác các câu hỏi khác của bà.

(Ảnh: Shutterstock)
(Ảnh: Shutterstock)

Tiệm giặt là của ông Ruprecht Schultz ở Berlin, Đức, đã trở nên sa sút khi chiến tranh thế giới II bùng nổ. Tình trạng này dường như đã gợi lên những ký ức của ông về một kiếp sống trước, khi đó ông cũng lâm vào một hoàn cảnh tương tự.

Ông nhớ rằng công việc kinh doanh trong kiếp trước của ông có liên quan đến đồ gỗ hoặc việc vận tải biển. Sau khi chịu các tổn thất to lớn về tài chính, trong một ngày lễ nọ, ông đã tự tử bằng cách tự bắn vào đầu mình. Ông cho rằng mình đã tử tự tại Wilhelmshaven, một thành phố cảng ở Đức, vào những năm 1880.

Tiến sĩ Stevenson đã tìm thấy hồ sơ của một người đàn ông tên là Helmut Kohler, người đã tự tử vào năm 1887 tại Wilhelmshaven trong Ngày Xưng tội và Cầu nguyện (Day of Repentance and Prayer). Ông Kohler đã đưa ra một quyết định sai lầm trong kinh doanh, khi nhập khẩu một lượng lớn gỗ dựa trên các phán đoán sai lầm của ông về khả năng gia tăng thuế đánh vào gỗ nhập khẩu.

Tuy nhiên, tình hình doanh nghiệp của ông Kohler không quá tệ như ông tưởng khi ông quyết định tự sát. Đây là một bài học cho ông Schultz, một người cũng đang phải đối mặt với các tổn thất to lớn nhưng vẫn không nguôi hy vọng vào tương lai.

sidney coe howard cuon theo chieu gio luan hoi
Phải: Nhà soạn kịch và biên kịch Sidney Coe Howard (1891-1939), người viết kịch bản phim cho tiểu thuyết kinh điển “Cuốn theo chiều gió”. (Wikimedia Commons): Giữa: Áp phích quảng cáo phim “Cuốn theo chiều gió” (Wikimedia Commons), Trái: Ảnh một đứa trẻ sơ sinh. (PhotoDisc / PhotoDisc / Thinkstock) Nền: (Craig Aurness / Fuse / Thinkstock)

Một cậu bé tên Lee khẳng định tên đệm của cậu là Coe và sinh nhật của cậu là vào ngày 26/6, mặc dù cậu sinh vào một ngày khác. Cậu cho biết cậu đã từng sống ở Hollywood và có một cô con gái tên là Jennifer. Cậu cho biết cậu từng viết kịch bản phim. Khi em gái hỏi cậu qua đời vào lúc bao nhiêu tuổi, cậu nói rằng 48 tuổi.

Gia đình cậu đã liệt kê một vài bộ phim, hỏi cậu đã viết bộ phim nào, và cậu đã phản ứng tích cực khi bộ phim “Cuốn theo chiều gió” được nhắc đến.

Sidney Coe Howard đã viết kịch bản cho bộ phim “Cuốn theo chiều gió”. Ông có một cô con gái tên là Jennifer và ông đã qua đời ở tuổi 48. Tiến sĩ Tucker là người điều tra trường hợp này.

Tác giả: Tara MacIsaacĐại Kỷ Nguyên Anh ngữ.
Đọc bản gốc ở đây.
BHB biên dịch

9 bước phòng chống Covid-19 giai đoạn mới

Bộ Y tế khuyến cáo tiếp tục đeo khẩu trang, thường xuyên rửa tay bằng xà phòng dưới vòi nước sạch hoặc bằng dung dịch sát khuẩn có cồn, khai báo y tế… để phòng chống Covid-19 trong giai đoạn mới.
TTO1.jpg
Đồ họa: Ngọc Thành/ TTO

Theo Tuổi Trẻ online

 

Người liệt tứ chi đi lại nhờ điều khiển robot bằng ý nghĩ

Một người đàn ông bị liệt từ vai trở xuống nay đã có thể đi lại nhờ hệ thống robot tứ chi đầu tiên hay còn gọi là “bộ xương ngoài”, được điều khiển bằng tín hiệu từ não bộ.

Với một bộ dụng cụ gắn trên trần nhà để giữ thăng bằng, bệnh nhân liệt tứ chi 28 tuổi sử dụng bộ cảm biến cấy gần não để gửi tín hiệu giúp cử động cả tay chân bị liệt sau gần hai năm dài thử nghiệm.

Kết quả được công bố trên tạp chí Thần kinh Lancer đưa các bác sĩ đến gần ngày bệnh nhân liệt có thể điều khiển máy tính chỉ nhờ tín hiệu não bộ, theo người đứng đầu nghiên cứu.

Nhưng cho đến nay, “bộ xương ngoài” đơn thuần chỉ là mẫu vật thí nghiệm và “còn cách xa ứng dụng lâm sàng”, nhóm tác giả cho biết thêm.

“Đây là hệ máy tính-não không dây bán xâm nhập đầu tiền được thiết kế … để vận động tứ chi”, theo Alim-Louis Benabid, giáo sư phẫu thuật thần kinh tại trường đại học Grenoble, Pháp và là đồng tác giả nghiên cứu cho hay.

Ông cho biết công nghệ máy tính-não bộ trước đó đã sử dụng cảm biến xâm nhập cấy vào não bộ nên nguy hiểm hơn và thường dừng hoạt động. Công nghệ cũ phải kết nối qua dây hoặc hạn chế ở việc chỉ vận động một chi.

Trong thử nghiệm mới, hai thiết bị cảm biến được cấy vào hai bên đầu, giữa da và não bộ, tương ứng vị trí vùng não vận động-cảm giác.

Mỗi cảm biến chứa 64 điện cực thu tín hiệu từ não và chuyển thành thuật toán. Hệ thống sẽ chuyển đổi tín hiệu não thành các động tác mà người bệnh nghĩ tới, và truyền lệnh cho “bộ xương ngoài”

Bình luận về kết quả, Một giáo sư tại trường Y học Nhiệt đới Tom Shakespeare cho rằng đây là “một tiến bộ tuyệt vời và được hoan nghênh” nhưng “còn một quãng đường dài để đến được ứng dụng trên thực tế”

“Mối nguy hiểm khi thổi phồng quá mức lên hiện hữu trong lĩnh vực này. Ngay cả khi có thể làm được, sự ràng buộc về giá cả đồng nghĩa với những công nghệ cao sẽ không bao giờ đến được hầu hết những người bị chấn thương tủy sống trên thế giới”.

Đại Hải

 

Linh cảm về tương lai: Rất nhiều người đã mơ thấy trước vụ tấn công ngày 11/9

Rất nhiều người đã có những linh cảm báo trước tai nạn sẽ xảy ra. Những trường hợp như vậy đã được ghi nhận trong vụ ám sát tổng thống Mỹ Lincoln, vụ chìm tàu Titanic cũng như trong vụ khủng bố ngày 11/9 gần đây nhất. Nguyên nhân đằng sau hiện tượng bí ẩn này là gì?

Ngày 21/10/1966, tại Aberfan, một ngôi làng nhỏ ở thung lũng miền Nam xứ Wales của nước Anh, 144 người đã bỏ mạng trong thảm họa sạt lở đất ở đập nước. Trong số các nạn nhân có 116 là trẻ em dưới 10 tuổi, điều này đã khiến Nữ hoàng Anh vô cùng đau buồn. Trước thềm thảm kịch này, một nạn nhân nhỏ tuổi đã có một giấc mơ báo trước về thảm họa sắp xảy ra đó.

Theo tờ Daily Mail của Anh đưa tin, do ảnh hưởng của mưa lớn vào thời điểm đó, đập hồ chứa chất thải khoáng sản của khu mỏ đã bị vỡ, khiến bùn đen, đất đá và nước trong đập chảy tràn vào một ngôi trường nhỏ và 20 căn nhà ở Aberfan. Thảm họa xảy ra khi hơn 100 em nhỏ đang quay trở lại lớp học, vừa đi vừa hát. Vài ngày trước khi xảy ra thảm họa, một trong số các nạn nhân, cô bé Eryl Mai Jones, đã nói với mẹ bé rằng:

“Con không sợ chết đâu, vì có Peter ở đó nữa”. (Christian St. Peter là bạn cùng lớp với cô bé)

Các nạn nhân trong thảm họa Aberfan. (Ảnh: IB Times UK)

Người mẹ đang bận rộn ấy chẳng hề để tâm đến lời đứa con gái nói. Một ngày trước khi thảm họa xảy ra, Eryl nói với mẹ rằng:

“Để con kể mẹ nghe về giấc mơ đêm qua nhé. Con mơ rằng mình tới trường, nhưng ngôi trường không còn ở đó nữa, vì có một thứ màu đen tràn xuống và đã chôn vùi cả ngôi trường rồi”.

Sau khi tai nạn xảy ra, chúng ta đều có thể hiểu được người mẹ đã hối hận như thế nào sau khi đưa cô con gái đến trường vào ngày hôm đó, và không kể câu chuyện của cô bé cho những người trong làng.

Câu chuyện trên là một ví dụ điển hình về việc con người có khả năng tiên đoán trước tương lai. Câu chuyện này được ghi nhận bởi Bác sĩ tiến sĩ Larry Dossey. BS Dossey là Bác sĩ trưởng tại Bệnh viện thành phố Dallas (Mỹ), kiêm sáng lập viên Hiệp hội Chẩn đoán Dallas, Biên tập viên kỳ cựu của Tạp chí Y học Thay thế, và là nguyên thành viên chủ chốt của Tổ chức Cải cách Sức khỏe và Y tế của Nguyên Đệ nhất Phu nhân Hillary Clinton. Bản thân ông cũng đã từng có những giấc mơ tiên đoán của riêng mình, và ông đã đề cập đến chúng trong cuốn “Healing Beyond the Body and The Power of Premonitions: How knowing the future can shape our lives. (Tạm dịch: Trị liệu bên ngoài thân thể và Sức mạnh của linh cảm: Tại sao việc biết trước tương lai có thể định hình cuộc sống của mỗi người)”.

Bác sĩ Larry Dossey và cuốn sách của ông. (Ảnh: Path Waves Show)

Tiên đoán về cuộc tấn công 11/9

BS Dossey cũng từng đề cập đến việc có rất nhiều người đã trải nghiệm giấc mơ tiên đoán trước về cuộc tấn công ngày 11/09/2001. Hai tuần trước khi sự kiện xảy ra, có một người phụ nữ đang đi du lịch tại thủ đô Washington DC cùng chồng. Lúc đó chồng cô đang lái xe còn cô thì ngủ thiếp đi ở ghế phụ. Khi mở mắt ra, cô nhìn thấy một cột khói đen dày đặc trên Lầu năm góc. Hai tuần sau, chuyến bay số 77 thuộc hãng hàng không American Airlines đã bị nhóm khủng bố al-Qaeda khống chế và đâm vào Lầu năm góc, gây thiệt mạng cho 184 người. Cột khói đen xuất hiện trong vụ khủng bố trông giống hệt như trong giấc mơ của cô.

Đài tưởng niệm vụ khủng bố 11/9. (Ảnh: Đại Kỷ Nguyên)

Một người phụ nữ khác cũng có linh cảm tương tự. Một tuần trước khi sự kiện xảy ra, một phụ nữ sống tại bang Bắc Carolina đã bị chìm vào một vùng tối đen trong giấc mơ khi đang ngủ. Bất chợt bà nghe thấy tiếng một người đàn ông liên tục nhắc đi nhắc lại con số “2,830… 2,830…” và một cái tên nào đó nghe không rõ ràng. Sau khi tỉnh dậy, bà ngay lập tức hủy chiếc vé đi Disneyland vào ngày 9/11 bất chấp sự phản đối gay gắt của gia đình bà đối với quyết định vô lý này.

Người phụ nữ cho biết cái tên bà nghe được gần giống như Rooks hoặc là Horrocks. Một tuần sau, khi cuộc khủng bố ngày 11/9 diễn ra, hai chiếc máy bay đã đâm thẳng vào Trung tâm Thương mại Thế Giới.

Trùng hợp làm sao, con số 2,830 được lặp đi lặp lại trong giấc mơ của bà, lại chính là con số người chết được đưa tin. Cái tên bà nghe thấy trong giấc mơ hóa ra là Michael Horrocks, phi cơ phụ lái trong chuyến bay số 175 của Hãng Hàng không United Airlines đã đâm vào tòa tháp phía Nam của Trung tâm Thương mại Thế giới.

Cảnh tượng máy bay đâm vào Tòa tháp đôi vào ngày 11/9/2001. (Ảnh: Ucan.vn)

Còn rất nhiều dẫn chứng đau buồn khác, như một nhân viên trong tòa nhà này, là ông Lawrence Boisseau. Ông đã có một giấc mơ trước đó trong tháng 9 rằng Trung tâm Thương mại Thế giới sẽ sụp đổ ngay bên cạnh ông. Vài ngày sau đó, vợ ông mơ thấy rất nhiều mảnh vỡ rơi tung tóe trên đường phố Manhattan. Nhưng giấc mơ đó không đủ kinh hãi để khiến ông cảm thấy rằng mình nên nghỉ việc. Ngày 11/9, ông đã qua đời sau khi giải cứu vài đứa trẻ bị mắc kẹt trong tầng hầm một nhà trẻ bên trong tòa tháp thương mại.

Dự cảm khiến người ta tránh được tai nạn

Đôi khi, linh cảm cho phép con người biết được chính xác thời gian và địa điểm để có thể tránh được tai nạn. Dossey đã trích dẫn một ví dụ. Một bà mẹ sống tại bang Washington bỗng tỉnh giấc vào 2:30 đêm. Bà mơ thấy chiếc đèn chùm rất to rơi trúng người con trai bà đang nằm trong nôi.

Trong giấc mơ, đó là lúc 4:35 sáng và ngoài trời đang bão rất lớn. Người mẹ choàng tỉnh giấc và cảm thấy rất kinh sợ. Ngay lập tức bà sang phòng bên và ôm lấy đứa con mang về phòng mình. Hai tiếng sau, hai vợ chồng bị tỉnh giấc bởi một tiếng động mạnh, họ liền chạy ngay sang phòng đứa trẻ và thấy chiếc đèn chùm đã rơi xuống. Thời điểm lúc đó là 4:35 và ngoài trời đang có cơn bão rất lớn.

Không phải toàn bộ các giấc mơ tiên tri về các sự kiện tương lai đều rõ ràng. Trên thực tế, điểm chung của các linh cảm thường là rời rạc và mơ hồ.

Một nghiên cứu rất nổi tiếng vào năm 1950 đã chỉ ra rằng số lượng hành khách trên những chuyến tàu hỏa gặp tai nạn thường thấp hơn so với những chuyến tàu chỉ ngay trước đó một tuần trước. Nghiên cứu này chỉ ra rằng, có thể các hành khách đã dự cảm được về vụ tai nạn sẽ xảy ra nên đã thay đổi lịch trình của mình.

Trước khi con tàu Titanic ra khơi vào năm 1912, rất nhiều hành khách đã có một linh cảm không may về con tàu này. Vào lúc đó, người giàu nhất thế giới, tỷ phú JP Morgan, đã hủy vé tàu của mình vào phút chót do linh tính mách bảo. Và thật trùng hợp làm sao, tỉ lệ ghế trống của 4 chuyến bay xảy ra tai nạn vào ngày 11/9 cũng rất cao.

Hình minh họa vụ chìm tàu Titanic. (Ảnh: Universal Images Group/Getty Images)

Chiếc Boeing 757 đâm vào Lầu năm góc chỉ có 64 hành khách trên tổng số 289 chỗ ngồi. Hai chiếc khác đâm vào tòa tháp phía Bắc và Nam của Trung tâm Thương mại Thế giới cũng lần lượt có tỉ lệ ghế trống chiếm đến 74% và 81%. Tỷ lệ hành khách trung bình trên bốn chiếc máy bay đó chỉ chiếm có 24%.

Theo kênh ABC, một nghiên cứu năm 2012 đã chỉ ra rằng con người có khả năng tiên đoán trước tương lai. Thông qua nghiên cứu dữ liệu thu thập được từ 26 thí nghiệm và nghiên cứu tâm lý học chủ lưu, nhà khoa học thần kinh thuộc Đại học Northwestern (Mỹ) Julia Mossbrige nhận định, khi mọi người nhận thức được những gì sắp xảy ra, các bộ phận cơ thể như tim, não và da sẽ có phản ứng tương xứng.

Tổng thống Mỹ Lincoln và giấc mơ về cái chết của mình

Rất nhiều người đã nhìn thấy được tương lai của họ trong giấc mơ của mình. Có lẽ giấc mơ tiên đoán cái chết nổi tiếng nhất chính là của Tổng thống Mỹ Lincoln.

Vào ngày 13/04/1865, Lincoln đã mơ thấy mình bước vào Nhà Trắng như thường lệ nhưng quang cảnh hôm đó trông rất nghiêm trọng và mọi người đều tỏ ra buồn bã. Sau khi hỏi chuyện, ông được các lính canh bảo rằng:

“Tổng thống đã bị ám sát rồi”.

Ngày hôm sau, Lincoln tỉnh dậy và kể với vợ mình về giấc mơ. Vào ngày thứ ba tính từ hôm đó, ông đã bị ám sát và giấc mơ đó đã trở thành hiện thực.

Tổng thống Mỹ Abraham Lincoln. (Ảnh: reddit.com)

Nhà vô địch quyền anh hạng nặng người Mỹ Robinson cũng có trải nghiệm tương tự. Trước giải vô địch quyền anh năm 1947, anh đã mơ thấy rằng mình sẽ lỡ tay giết chết đối thủ. Anh cảm thấy không ổn vì điều này và muốn rút khỏi khỏi cuộc đấu. Huấn luyện viên và ban tổ chức nghĩ rằng điều này quá vô lý nên đã cố gắng thuyết phục anh ấy tiếp tục đến cùng. Kết quả là, sau vòng thứ tám của trận đấu, Robinson đã hạ gục đối thủ, và quả thực, người đó đã chết vào ngày hôm sau.

Sugar Ray Robinson. (Ảnh: Pinterest.com)

Các nghiên cứu của Bác sĩ Weiss

Trao đổi với Đại Kỷ Nguyên, bác sỹ Tiến sỹ Brian L. Weiss, chuyên gia trị liệu bằng liệu pháp “hồi quy tiền kiếp” nổi tiếng nhất thế giới, cho biết một số người có thể mơ thấy trước tương lai. Khi đó những gì xảy đến trong tương lai thường sẽ xảy ra ứng với giấc mơ của họ.

Bs Brian Weiss. (Ảnh: soundcloud.com)

Rồi ông ấy bắt đầu tiến hành nghiên cứu về tương lai. Ông cho biết:

“Là một nhà khoa học, lĩnh vực nghiên cứu của tôi là cơ chế vận hành của ý thức, làm thế nào để kiểm soát mọi thứ. Do đó, tâm lý học hiện đại cần phải hiểu được tại sao mọi người có thể mơ trước tương lai, hay còn gọi là giấc mơ tiên tri. Đó là lý do tại sao tôi bắt đầu hướng dẫn mọi người sử dụng Liệu pháp Tiến tới Tương Lai (Future Life Progression therapy) [1], để hướng mọi người đến tương lai”.

“Khi tôi đọc các tác phẩm của các nhà thiên văn học hiện đại và các cuốn sách khoa học khác, tôi thấy công việc mà họ và tôi đang làm đều khá giống nhau. Bởi vì họ cũng đang thảo luận về các không gian song song (hay vũ trụ song song), việc có thể dự đoán được hay không về Tương lai hữu hình, về Vũ trụ giãn nở, về Không gian Vô hạn. Với công việc của mình, tôi thấy rằng những điều này rất giống với những gì được mô tả trong quá trình thôi miên bệnh nhân trong điều trị. Sự khác biệt duy nhất là bệnh nhân của tôi không sử dụng những công thức toán học khi mô tả chúng, nhưng họ và các nhà vật lý học theo thuyết Siêu dây đều mô tả về cùng một thời điểm, cùng một tình huống và cùng một khái niệm”, BS Weiss nhận định.

Vũ trụ toàn ảnh

Trong cuốn sách Holographic Universe (Tạm dịch: Vũ trụ toàn ảnh) của Michael Talbot xuất bản năm 1991, tác giả đã kể lại câu chuyện về một nhà ngoại cảm người Hà Lan – Croiset, người có khả năng nhìn thấy quá khứ và tương lai. Rất nhiều nhà nghiên cứu ở Châu Âu và Mỹ đã thực hiện một bài kiểm tra “Ghế ngồi” vô cùng nghiêm khắc dành cho ông.

(Ảnh: Nhà xuất bản Trẻ)

Người làm thí nghiệm trước tiên chọn ngẫu nhiên một chiếc ghế trong sảnh một hội trường ở một nơi nào đó sắp tổ chức một sự kiện công khai. Hội trường này có thể ở bất cứ thành phố nào trên thế giới, và họ chỉ chọn những sự kiện nào mà không có chỗ ngồi được đặt trước (để đảm bảo tính ngẫu nhiên, không thể đoán định). Sau đó, trong bối cảnh không cho Croiset biết tên hay địa điểm của hội trường, hay bản chất của sự kiện này là gì, người làm thí nghiệm sẽ yêu cầu nhà ngoại cảm người Hà Lan miêu tả người sẽ ngồi tại cái ghế trong sự kiện buổi tối đó. Trong suốt 25 năm lặp lại thí nghiệm này, Croiset đã vượt qua được tính bất khả thi của bài kiểm tra ghế ngồi và gần như lần nào cũng có thể đưa ra dự đoán chi tiết và chính xác về giới tính, hình dáng khuôn mặt, trang phục, nghề nghiệp và thậm chí cả những sự kiện xảy ra trong quá khứ của người sẽ ngồi vào chiếc ghế đó.

Lấy ví dụ, vào ngày 6/1/1969, giáo sư tâm thần học lâm sàng Jule Eisenbud từ Đại học Colorado (Mỹ) đã có cuộc thử nghiệm với Croiset. Ông nói với Croiset rằng ông đã chọn một chỗ ngồi tại một sự kiện vào ngày 23/1/1969. Croiset, lúc đó đang ở Hà Lan, đã nói với giáo sư Eisenberg rằng người sẽ ngồi ở ghế đó là một người đàn ông cao 1 mét 75, có mái tóc đen chải ngược và một chiếc răng vàng ở hàm dưới, có một vết sẹo trên ngón chân cái, làm việc trong ngành công nghiệp và cả trong ngành khoa học. Ngoài ra, Croiset còn bảo rằng, người đàn ông này có có chiếc áo choàng dùng trong phòng thí nghiệm đôi lúc bị vấy bẩn bởi hóa chất màu xanh lục. Dự đoán này sau đó đã được xác nhận là chính xác, và đây là một sự kiện ở Denver, bang Colorado, Mỹ. Croiset trước đó không hề được cho biết về địa điểm diễn ra sự kiện. Và đây chỉ là một trong vô số các trường hợp thử nghiệm thành công.

Dường như mọi thứ xảy ra trong quá khứ và những gì xảy ra trong tương lai đều được vũ trụ ghi lại hoàn chỉnh dưới dạng hình ảnh ba chiều tại một không gian khác, và một số người có thể nhìn thấy những sự kiện như vậy trong một hoàn cảnh đặc thù nào đó. Đối với nguyên nhân và tầm quan trọng của loại hiện tượng này, nếu bạn chỉ khám phá và giải thích từ góc độ của các công năng đặc dị cụ thể, người khác có thể sẽ cảm thấy rất khó hiểu và bối rối. Nhưng nếu bạn đặt hiện tượng này trong một bức tranh tổng thể rộng lớn hơn của sự Luân hồi, mọi thứ đều sẽ trở nên hợp lý.

Chú thích của người dịch:
[1] Liệu pháp Tiến tới Tương lai là một liệu pháp mơ tỉnh. Trong đó người trải nghiệm sẽ tiến nhập vào trạng thái thôi miên, một trạng thái sâu lắng nhưng hoàn toàn tỉnh táo, cho phép mở tâm trí người trải nghiệm trước những tiềm năng có thể trong tương lai. Khác với Liệu pháp Hồi quy Tiền kiếp, vốn tập trung vào quá khứ của một cá nhân và các sự kiện nhất định xảy ra trong nửa đời trước, hoặc các kiếp trước, và ảnh hưởng của chúng đối với việc định hình niềm tin và cuộc sống của bạn ngày hôm nay, liệu pháp Tiến tới Tương lai đưa bạn xuôi thời gian đến một nơi mà bạn có thể tự do khám phá tất cả các viễn cảnh tiềm năng trong tương lai bắt nguồn từ trí tưởng tượng của chính bạn và các đường hướng mà bạn chọn để khám phá.

Lam Lam biên dịch

 

Liên Hợp Quốc: Hàng tỷ người sẽ đối mặt với tình trạng thiếu nước vào năm 2050

Một báo cáo của Liên Hợp Quốc cảnh báo rằng 5 tỷ người trên toàn thế giới có thể bị thiếu nước sinh hoạt vào năm 2050.

Một số yếu tố được cho là nguyên nhân chính như nhu cầu sử dụng nước gia tăng, nguồn cung bị ô nhiễm và tình trạng biến đổi khí hậu.

Cuộc khủng hoảng cận kề


Động vật không thể tiếp cận nguồn nước sạch do các dòng sông bị ô nhiễm. (Ảnh: pixabay / CC0 1.0 )

Theo ước tính, con người sử dụng gần 4600 kilomet khối nước hàng năm, 70% trong số đó để phục vụ cho mục đích nông nghiệp, 20% được tiêu thụ bởi các ngành công nghiệp, và chỉ có 10% được tiêu thụ trực tiếp bởi con người. Như vậy, riêng việc kiểm soát quá trình sử dụng nước trong nông nghiệp đã có thể giải quyết cuộc khủng hoảng nước ở hầu hết các quốc gia. Một số phương pháp có thể cho phép nông dân cắt giảm việc sử dụng nước từ 50% trở lên. Báo cáo cho rằng ngành nông nghiệp nên tập trung vào các giải pháp truyền thống dựa vào thiên nhiên thay vì các phương pháp hiện đại khi xử lý nước.

Theo The Guardian , trong báo cáo nghiên cứu có đoạn:

“Trong một thời gian dài, thế giới đã dựa vào các cơ sở hạ tầng nhân tạo để cải thiện việc quản lý nước. Phương thức này thường sẽ khiến những kiến ​​thức truyền thống và bản địa gắn liền với các phương pháp tiếp cận xử lý nước xanh hơn bị “cho ra rìa”. Trước mức độ tiêu dùng tăng tốc, suy thoái môi trường và các tác động đa dạng của biến đổi khí hậu, rõ ràng chúng ta cần những cách thức mới để quản lý nhu cầu cạnh tranh đối với các nguồn tài nguyên nước ngọt”.

Trong thế kỷ qua, nhu cầu tiêu dùng nước đã gia tăng 600%. Ngày nay, sự tăng trưởng của nhu cầu này là 1% mỗi năm. Đến năm 2050, dân số toàn cầu sẽ nhảy vọt lên 9,4 tỷ so với con số 7,7 tỷ người hiện tại. Trong số này, khoảng 4,8 tỷ đến 5,7 tỷ người sẽ bị buộc phải sống ở những khu vực khan hiếm nước trong ít nhất một tháng mỗi năm. Đồng thời, gần 1,6 tỷ người sẽ phải đối mặt với nguy cơ lũ lụt.

Ô nhiễm là một vấn đề lớn khác. Mỗi con sông lớn ở châu Á, châu Phi và châu Mỹ Latinh đều bị ảnh hưởng bởi ô nhiễm. Do các khu vực này chưa phát triển được một cách thức toàn diện để đối phó với nước thải của các ngành nông nghiệp và công nghiệp, ô nhiễm của các dòng sông vẫn tiếp tục gia tăng. Với việc gần 80% nước thải đô thị và công nghiệp đang thải ra mà không được xử lý đúng cách, một số dòng sông sẽ sớm trở nên cực kỳ ô nhiễm. Điều này sẽ ảnh hưởng đến đa dạng sinh học ở khu vực xung quanh các con sông khi động vật không thể tiếp cận với nước sạch.

Trao đổi với Market Watch , ông Audrey Azoulay, tổng giám đốc UNESCO, cho biết:

“Xu hướng hiện tại cho thấy khoảng hai phần ba rừng và đất ngập nước đã bị mất hoặc suy thoái kể từ đầu thế kỷ 20. Đất đai đang bị xói mòn và suy giảm chất lượng”.

Mối đe dọa tới thế giới Ả Rập


Nguồn nước sông Nile đang bị ô nhiễm nhanh chóng. (Ảnh: pixabay / CC0 1.0 )

Khu vực Bắc Phi và Trung Đông là một trong những khu vực bị đe dọa nhiều nhất khi khan hiếm nước. Tỷ lệ bình quân đầu người tiếp cận được nước ngọt trong khu vực chỉ bằng 10% mức trung bình toàn cầu. Tỷ lệ này dự kiến thậm chí ​​sẽ giảm xuống một nửa vào năm 2050. Sa mạc hóa và biến đổi khí hậu chỉ khiến tình hình tồi tệ hơn. Ông Jose Graziano da Silva, Tổng Giám đốc Tổ chức Lương thực và Nông nghiệp Liên Hợp Quốc tin rằng tình trạng thiếu nước là một “vấn đề khẩn cấp” của cả khu vực. Trao đổi với Reuters ông nói:

“Không thể tin được rằng khu vực này lại không có một sự quản trị tốt trong lĩnh vực quản lý nước và quản lý đất đai… [Ở Ai Cập] họ có 32 bộ trưởng. Có lẽ hầu hết trong số 32 bộ trưởng đó, thì có tới 30 bộ trưởng đang đối phó với vấn đề nước sạch – nước là một vấn đề lớn đối với họ. Và họ không có giải pháp nào để phối hợp một cách hiệu quả hơn”.

Khoảng 97% lượng nước được sử dụng ở Ai Cập đến từ con sông Nile danh tiếng. Tuy nhiên, nguồn nước đang bị ô nhiễm nhanh chóng bởi chất thải dân dụng và nông nghiệp. Theo Liên Hợp Quốc, tình trạng thiếu nước nghiêm trọng sẽ tấn công nước này vào năm 2025. Tại Iran, nơi người dân tiêu thụ lượng nước nhiều gấp ba lần so với mức trung bình của thế giới, cuộc khủng hoảng nước dự kiến ​​sẽ lên đến đỉnh điểm vào năm 2030.

Theo VisionTimes
Nhật Quang biên dịch

 

Nhà hiền triết Ấn Độ cổ đại tiên đoán chính xác trên Sao Hỏa có nước

 

Đọc nhiều

Cần điều tra clip và xử lý cán bộ đòi chôn sống nhà sư.

Giữa lúc cơn khủng hoảng truyền thông Phật giáo đang leo thang vì những bài báo lá cải tiếp tục bồi bút sau khi...

Sự thật về người quản lý khóa tu mùa hè bị tố cáo giao...

Ngày 13/3/2021, ngay sau khi báo Thanh Niên Online đưa tin: ”Quản lý khóa tu mùa hè bị tố cáo giao cấu trẻ em:...

Cần Lên Án Báo Tuổi Trẻ Khi Đem Phật Giáo Ra Biếm Họa

Ngày 15/1/2020, Tuổi Trẻ Online đã có sự can thiệp chỉnh sửa lại thông tin đăng tải, buộc lòng phải lên tiếng xin lỗi...

Khai tôn giáo trong căn cước công dân, phải có “giấy chứng nhận xuất...

 Đây là một thắc mắc lớn mà người viết đã nhiều lần đặt ra trong khi trực tiếp thực hiện các thủ tục liên...