Thứ Ba, Tháng Chín 21, 2021

Muôn màu

Xót xa bầy khỉ núi tật nguyền

0

Mang những vết thương đau đớn trên thân mình, những chú khỉ núi ở Sơn Trà (Đà Nẵng) đang ngày ngày phải đối đầu với những bước chân con người lạnh lùng “xâm lấn” vào mái nhà của mình.

 
Những chiếc bẫy trong rừng
Từ lâu, hàng ngàn bức ảnh chụp chân thực và đầy tính nghệ thuật đã ra đời với mục đích ghi nhận, lột tả vẻ đẹp, sự giàu có của hệ động thực vật trên bán đảo Sơn Trà (Q.Sơn Trà, TP.Đà Nẵng). Đây là khu bảo tồn thiên nhiên độc đáo, được ví như mái nhà che chở cho các chủng loại linh trưởng đặc hữu như khỉ, voọc.
Bên cạnh đó, khu vực bán đảo Sơn Trà còn có gần 1.000 loài cây cùng hệ sinh thái biển đa dạng với hàng trăm hecta rạn san hô, hàng chục thảm rong biển, cỏ biển.
hinh XH 1051 (1).jpg
Khỉ vàng xuống núi chơi, nô đùa rất thân thiện
Trong các loài động vật sinh trưởng tại đây, khỉ vàng chiếm một số lượng khá đông đảo. Khác với loài voọc chà vá chân nâu đặc hữu của Sơn Trà vốn mang bản tính nhút nhát, khỉ vàng lại khá dạn người. Những năm gần đây, loài khỉ này xuất hiện nhiều ở khu vực rừng sau chùa Linh Ứng – Bãi Bụt, nằm ở lưng chừng bán đảo.
Khỉ vàng là loài động vật rừng xếp vào diện nguy cấp, quý hiếm thuộc nhóm IIB theo Nghị định số 32/2006/NĐ-CP ngày 30-3-2006 của Chính phủ quy định về quản lý thực vật rừng, động vật rừng nguy cấp, quý, hiếm. Những năm gần đây, hoạt động sống của loài khỉ vàng trên bán đảo Sơn Trà đang bị ảnh hưởng khá nhiều. Một trong những nguyên nhân gây nên tình trạng đó là do con người vô tư cho khỉ ăn uống và đặt bẫy khỉ.
Việc được cho ăn thường xuyên khiến loài khỉ mất dần khả năng chủ động tìm kiếm thức ăn, dẫn đến suy giảm số lượng đàn, số lượng cá thể. Bên cạnh đó việc những con khỉ tìm kiếm những món ăn dơ bẩn, ôi thiu, đầy vi khuẩn thải ra những bãi rác trên bán đảo làm tăng nguy cơ nhiễm bệnh của chúng. Các chuyên gia động vật, bảo vệ môi trường cũng đã nhiều lần đưa ra cảnh báo về tình trạng này.
Việc phát triển du lịch kéo theo lượng lớn du khách, cùng với đó là nạn săn bắt động vật hoang dã đang diễn ra âm thầm ở Sơn Trà. Vùng rừng núi Sơn Trà dù đã được kiểm soát gắt gao, nhưng vẫn không thể ngăn việc nhiều người mang một số loại bẫy tìm lên đây.
Rất nhiều du khách, nhiếp ảnh gia có mặt tại Sơn Trà để chụp ảnh voọc, ngắm cảnh đã phát hiện và thu gom hàng chục bẫy treo trong rừng. Những chiếc bẫy đó không chỉ để bắt chim mà còn bắt cả voọc và các loài thú khác.
Điển hình như hồi cuối năm 2019, Hạt Kiểm lâm liên quận Sơn Trà – Ngũ Hành Sơn và đội tuần tra liên ngành mật phục, bắt quả tang 2 đối tượng xâm nhập trái phép vào rừng để bẫy động vật hoang dã tại khu vực vườn ươm Tiên Sa, thuộc Tiểu khu 62, Sơn Trà.
Ông Trần Thắng – Hạt trưởng Hạt Kiểm lâm Sơn Trà – Ngũ Hành Sơn cho biết: “Để bảo vệ đàn khỉ, tránh tình trạng săn bắt trái phép, cũng như ngăn chặn việc khỉ có thể tấn công người dân, hiện tại Hạt Kiểm lâm liên quận Sơn Trà – Ngũ Hành Sơn khuyến cáo người dân không cho khỉ thức ăn; đồng thời Hạt đã lắp đặt các camera giám sát ở những vị trí khỉ thường xuyên xuất hiện; cử lực lượng liên tục tuần tra, kiểm soát, phát hiện và xử lý kịp thời các hành vi săn bắt khỉ trái phép”.
 
Vết thương nhói lòng
Những hình ảnh chụp vết thương của bầy khỉ núi bị dính bẫy được lan truyền liệu có làm người yêu Sơn Trà, yêu những loài linh trưởng này đau xót? Mới đây, đoạn clip ghi lại cảnh một người đàn ông dùng súng cao su bắn vào bầy khỉ ở chùa Linh Ứng – Bãi Bụt đã gây nên làn sóng phản ứng dữ dội từ phía những người dân và du khách.
Những vết thương trên thân mình khiến bầy khỉ như hoang dại hẳn đi. Vết thương đó chẳng phải tự nhiên mà có, cũng chẳng phải do chúng tự gây ra mà xuất phát từ sự thiếu ý thức và vô cảm của con người.
hinh XH 1051 (2).jpg
Chú khỉ bị thương tật – Ảnh: Nguyễn Công Hưng
Bên cạnh đó, trong số những bức ảnh đau lòng do nhiếp ảnh gia Nguyễn Công Hưng (trú P.Hòa Hải, Q.Ngũ Hành Sơn, TP.Đà Nẵng), người gắn bó với thiên nhiên và những loài linh trưởng trên bán đảo Sơn Trà công bố thời gian gần đây, có bức chụp con khỉ bị cụt chân cụt tay, có con khỉ mẹ đang nuôi những đứa con với vết thương trên cơ thể, có cả những chú khỉ con mang trên mình đầy thương tích.
Những con khỉ thương tật kia chẳng thể chuyền cành – cách di chuyển vốn được tạo hóa gắn liền cho chúng, mà chỉ có thể di chuyển trên mặt đất và không thể tự kiếm ăn…
Chị Nguyễn Thị Châu Liên, giáo viên Trường Tiểu học Lý Công Uẩn (Q.Hải Châu) vốn có thói quen hàng ngày lên Sơn Trà để tận hưởng không khí trong lành của đất trời và vì vậy, chị cũng quen thuộc với cảnh sinh hoạt của những gia đình khỉ nơi đây.
“Khỉ là loài dễ thương và gần với con người nhất. Nhiều khi bắt gặp cảnh tượng khỉ mẹ cho con bú, chăm sóc tỉ mỉ cho con khiến mình cảm động rơi nước mắt. Ai đó nếu một lần thấy cảnh tượng sáng sớm cả đàn khỉ tập trung thành đàn để uốn lượn, chuyền cành chào đón thành viên mới chào đời thì mới thấy chúng đáng yêu đến chừng nào”, chị Liên chia sẻ.
Trong một cuộc trao đổi với phóng viên, ông Vũ Ngọc Thành – thành viên Tổ chức Voọc vá Quốc tế – Douc Langur Foundation đã cảnh báo hành vi cho khỉ ăn và săn bắt khỉ là rất nguy hiểm, không chỉ đe dọa tới sự an toàn của du khách, mà còn tác động, làm thay đổi thói quen kiếm ăn và tập tính hoang dã của đàn khỉ vốn đang có tốc độ phát triển rất mạnh ở đây.
Nhiều người yêu thiên nhiên, yêu các loài linh trưởng ở Sơn Trà vui vì các loài khỉ ngày càng thân thiện với con người nhưng họ cũng không khỏi băn khoăn bởi với bản tính dễ tiếp cận, hay đùa giỡn thân thiện, nếu khỉ gặp phải những người lạ mặt có ý đồ xấu, chúng rất dễ bị làm hại.
Ông Phan Minh Hải, Phó ban Quản lý Bán đảo Sơn Trà và các bãi biển du lịch Đà Nẵng cho biết, tại bán đảo, đơn vị này đã gắn nhiều bảng khuyến cáo du khách không cho thú hoang dã thức ăn, đồng thời cắt cử một số nhân viên trực tiếp đứng tại hiện trường để kiểm soát.
Tuy nhiên, hiện nay, chưa có một cơ quan chức năng nào kiểm soát triệt để được việc du khách đến nơi này tiếp xúc và cho động vật hoang dã ăn uống, trong khi đây là một trong những quy định cấm nghiêm ngặt tại các khu bảo tồn thiên nhiên.
Điều đó đồng nghĩa với việc Sơn Trà vẫn chưa được bảo vệ đúng nghĩa là một khu bảo tồn thiên nhiên quốc gia, nơi được các nhà khoa học đánh giá có hệ động thực vật đa dạng bậc nhất thế giới.

Minh Ngọc

Nam tài xế taxi cởi áo ủ ấm cho em bé sinh non trên xe

Ngày 21/10, nhiều người dùng mạng xã hội chia sẻ câu chuyện cảm động về một tài xế taxi đã giúp sản phụ đến bệnh viện cấp cứu kịp thời, anh còn cởi chiếc áo của mình để ủ ấm cho em bé được sinh non trên xe.

Câu chuyện cảm động mà cộng đồng mạng chia sẻ được nam tài xế Hoàng Việt Cường (ở Thanh Hóa) kể trong một nhóm Facebook với trạng thái chưa hết xúc động khi lần đầu tiên có một sản phụ sinh nở trên chiếc taxi của mình.

Sự việc xảy ra khoảng 3h sáng ngày 21/10, trong lúc anh Cường đang nằm trong xe thì bất ngờ có một người đàn ông chạy tới gọi xe để vào viện.

“Mọi ngày em chỉ làm đến 2h đêm là em về nghỉ. Nhưng hôm nay không hiểu do linh tính và có duyên với em bé hay sao mà em lại cố nằm đến gần 3h chưa về.

Đang nằm thì anh chồng chạy ra gọi xe (hôm nay có mỗi mình em làm khuya nhất). Kêu em vào bệnh viện khoa sản chở vợ anh ấy”.

Lúc ấy, sản phụ đang trong tình trạng nguy kịch mà bệnh viện không hỗ trợ xe cấp cứu cùng nhân viên y tế, nên chồng sản phụ đã phải gọi taxi để có thể đưa vợ lên bệnh viện tuyến trên cấp cứu.

Quá trình đưa sản phụ lên bệnh viện tuyến trên, anh Cường kể lại cảm giác khó tả “vừa mừng vừa run”:

“Còn cách bệnh viện khoảng 3km. Thì anh chồng kêu ối giời ơi vỡ ối rồi. Lúc đó em chỉ muốn lắp thêm cánh vào bay. Đi được thêm 1km nữa thì lại ối giời ôi ra rồi. Em nghe thấy bé khóc oe oe. Trong lòng vừa mừng vừa run”.

Nam tài xế được cư dân mạng tán dương không chỉ bởi hành động nhiệt tình hỗ trợ sản phụ mà còn bởi sự việc anh cởi áo để ủ ấm cho em bé bị sinh non trên xe.

“2 vợ chồng đi có người không. Không có gì để lau và ủ em bé. Vừa phóng gần 100km/h em vừa cởi áo ra để ủ cho bé. Mặc quần đùi và cởi trần luôn. Tới bệnh viện lao vào gọi ầm ĩ bác sĩ cứ như vợ mình đẻ ấy… Xong xuôi mới nhớ mình đang cởi trần và gai ốc gai mít nổi hết lên. Chả biết lúc đó rét hay là run nữa”.

Đến lúc thấy sản phụ và em bé đã được các bác sĩ chăm sóc, anh Cường mới thở phào lên xe đi về. Đến nhà, anh vẫn nguyên trạng thái xúc động đến không ngủ được. Nam tài xế lên mạng chia sẻ với cộng đồng câu chuyện, và nhờ mọi người tư vấn cho dự định “có nên nhận bé làm con nuôi không?”

Sáng 23/10, trao đổi với phóng viên báo Tuổi Trẻ, ông Phùng Sỹ Lực – giám đốc Hãng taxi Đức Minh – xác nhận tài xế nhận chở vợ chồng sản phụ từ Bệnh viện Đa khoa huyện Hoằng Hóa lên Bệnh viện Đa khoa Hợp Lực rạng sáng 21/10 là anh Hoàng Việt Cường, 28 tuổi, trú tại xã Hoằng Đạo, huyện Hoằng Hóa.

Nam tài xế Hoàng Việt Cường (ảnh Vietnamnet).
Anh Cường mang xe đi rửa (ảnh FB) .

Chiếc xe taxi anh Cường điều khiển mang BKS: 36A – 359.39. Sau khi nghe thông tin tài xế Cường hỗ trợ, giúp đỡ đưa sản phụ đến bệnh viện cấp cứu kịp thời, hãng sẽ có chính sách khen thưởng đối với anh Cường.

Chiếc xe taxi anh Cường chở mẹ con sản phụ đến bệnh viện (ảnh Tuổi Trẻ).

Cũng trong sáng nay (23/10), bác sĩ Trịnh Minh Thuần – trưởng khoa sản Bệnh viện Đa khoa Hợp Lực – cho biết sản phụ Phạm Thị Đào (25 tuổi) được xe taxi đưa vào nhập viện lúc 3h30 ngày 21/10 trong tình trạng đã sinh con ngoài bệnh viện khoảng 15 phút. Bé trai sinh non, mới được 31 tuần (thiếu hơn 2 tháng), nặng 1,5kg.

“Cháu bé đang nằm trong phòng sơ sinh của khoa sản, được theo dõi, chăm sóc đặc biệt, thở máy, trong những ngày tới sẽ tập cho cháu bé bú. Riêng sức khỏe của người mẹ đã ổn định” – bác sĩ Trịnh Minh Thuần cho biết.

Cháu bé sinh non trên xe taxi hiện được chăm sóc đặc biệt tại Bệnh viện Đa khoa Hợp Lực (TP Thanh Hóa) (ảnh Bệnh viện cung cấp/Tuổi Trẻ).

Liên hệ với anh Hùng – người chồng trong câu chuyện trên, anh cho hay, hiện sức khỏe của vợ anh đã ổn định nhưng em bé đang được nằm lồng kính, thở máy và chăm sóc đặc biệt ở khoa Sơ sinh. Cân nặng của em bé là 1,5 kg. Anh cũng bày tỏ sự cảm kích đối với nam tài xế đã hỗ trợ vợ mình vượt cạn. Ngay sau đêm 21/10, anh đã gọi lại cho tài xế Cường cảm ơn.

Bài đăng của anh Cường thu hút “cơn mưa” lời khen từ CĐM.


“Cơn mưa” lời khen từ CĐM.

Câu chuyện về hành động đẹp của chàng tài xế taxi đã làm ấm lòng cộng đồng mạng những ngày qua. Nhiều người cảm ơn quyết định đầy nhân văn của anh đã không vì tâm lý kiêng chở bà đẻ sợ xui xẻo mà hơn thế, đã hành động bằng một trái tim đầy nhân ái, trách nhiệm với tình người cao cả.

Hoàng Quân

 

 

 

Khoảnh khắc đẹp nhất thế gian này: Cha mẹ đọc sách cùng con

Điều gì có thể khiến con trước là trở thành người lương thiện, sau là tài năng, cuối cùng đạt được hạnh phúc trong cả công việc và gia đình? Câu trả lời chính là: Đọc Sách.

Làm cha mẹ, ai cũng muốn con mình có một số phận tốt lành. Vì vậy nhiều cha mẹ luôn cố gắng kiếm tiền để con có được cuộc sống vật chất đầy đủ và cơ hội học hành thăng tiến. Tuy nhiên nếu cha mẹ chỉ tập trung kiếm tiền và hoàn toàn giao phó con cho người khác như người giúp việc, ông bà, thầy cô, nhà trường, thì chưa chắc con của họ đã thành công và hạnh phúc. Trong khi một điều rõ ràng là, sự bận rộn kiếm tiền lại tước đi khoảng thời gian gắn kết thiêng liêng giữa cha mẹ và con cái.

Gieo hành động…

Có câu nói rằng “Gieo hành động gặt thói quen, gieo thói quen gặt tính cách, gieo tính cách gặt số phận”. Điều đó có nghĩa là cha mẹ không nhất định phải giàu có, mà chính sự gieo trồng và chăm sóc đúng đắn mới tạo được tương lai tốt đẹp cho con. Hơn nữa, ở cuối con đường khi chứng kiến sự thành đạt của con, cha mẹ có thể mãn nguyện vì đã luôn ở bên con trên hành trình vạn dặm này.

Ngày nay, cha mẹ nào cũng bận rộn với công việc và các mối quan hệ xã hội. Để cân bằng được công việc và gia đình thật không dễ dàng. Theo một số chuyên gia nhi khoa Hoa Kỳ, ngay cả khi không có nhiều thời gian, bạn vẫn có thể dành thời gian “chất lượng” cho con mỗi ngày. Thật vậy, điều quan trọng ở chất lượng chứ không phải là số lượng. Một khi cha mẹ đã đặt mục tiêu “gặt số phận tốt” cho con thì ngay từ khi con còn nhỏ, cha mẹ cần “gieo trồng hành động đúng”, từ đó ở bên con để “rèn thói quen” hàng ngày. Vậy vấn đề cốt yếu nằm ở chọn hành động nào, sau đó cha mẹ phải luôn tự ước thúc mình duy trì sự đều đặn thì nhất định sẽ “có công mài sắt có ngày nên kim”.

Cha mẹ hãy tìm hiểu xem điều gì là tốt cho con? Cái tốt ấy không phải chỉ trong một giai đoạn mà nên giúp ích cho con xuyên suốt những năm tháng sau này. Đó cũng là thứ tạo ra khoảng thời gian vui vẻ và đầy ý nghĩa giữa cha mẹ và con cái. Điều gì có thể khiến con trước hết trở thành một người lương thiện, sau là học giỏi, cuối cùng đạt được hạnh phúc trong cả công việc và gia đình? Nếu tổng hợp lại những tấm gương từ cổ chí kim, cha mẹ sẽ có chung một câu trả lời: Đọc Sách.

Ảnh: Databazeknih.

…Gặt số phận

Chuyện xưa kể rằng Tổ Địch là người Đông Tấn, từ nhỏ tấm lòng đã khoáng đạt, chí hướng cao xa. Hàng ngày ông gìn giữ thói quen đọc sách không quản ngại thức khuya dậy sớm, đông qua xuân đến, nóng lạnh luân phiên không hề ngơi nghỉ. Nhờ đọc đủ thể loại sách mà ông đã trở thành người có tri thức phong phú, sau này làm một vị tướng quân văn võ song toàn được sử sách lưu danh.

Cựu tổng thống Mỹ Lincoln là một tấm gương nổi tiếng về đam mê đọc sách từ khi còn nhỏ. Thời bấy giờ, người ta không trọng dụng chữ nghĩa nhưng Lincoln lại vô cùng chăm chỉ đọc sách. Điều may mắn nhất mà ông có chính là người mẹ kế đã sớm nhận ra giá trị của giáo dục và luôn tìm cách cung cấp sách cho ông, khích lệ ông phát triển trí tuệ qua việc học và đọc.

Trong thời đại của chúng ta, Bill Gates và Warren Buffet đều là những người thành công trên thương trường. Trong khi Bill Gates chia sẻ bí quyết để ông thành công chính là đọc sách, thì Warren Buffet là một minh chứng đáng ngạc nhiên bởi mỗi ngày dành 80% thời gian rảnh rỗi để đọc sách.

Từ nhỏ, cha mẹ là người đọc sách cho con hàng ngày

Hơn ai hết, cha mẹ là người tạo dựng giúp con thói quen đọc sách ngay từ khi còn nhỏ. Cha mẹ dành thời gian đọc cho con hàng ngày, cho đến khi điều tốt đẹp đó trở thành một thói quen ăn sâu vào tiềm thức. Khi ấy, con sẽ không cần thầy cô hay bất cứ ai thúc ép mình phải đọc sách cả. Đọc sách với con giờ trở thành tự nhiên như hơi thở. Nhờ thế, việc học trên trường trở nên hiệu quả bởi con không ngại tự đọc sách để bổ sung kiến thức và mở mang tầm nhìn cho mình.

Ngày nay, một bộ phận lớn sinh viên lười đọc, từ đó dẫn đến kiến thức hạn hẹp, rời rạc và mơ hồ, gây ra chán nản, không cảm thụ được ý nghĩa của học tập chứ chưa nói đến thành công. Điều đó càng chứng minh rằng việc cha mẹ giúp con nhận ra giá trị của sách vở và tri thức ngay từ khi còn nhỏ quan trọng đến mức nào. Có lẽ, cha mẹ nói với con ngàn lời hay không bằng tạo cho con một thói quen tốt.

Con sẽ không quên khoảnh khắc đẹp nhất thế gian này

Bạn biết không, khoảng thời gian cha mẹ đọc sách cùng con vô cùng vui vẻ bởi ở đó có sự giao lưu, chia sẻ giữa cha mẹ và con cái. Qua những cuốn sách, cha mẹ sẽ gửi gắm thông điệp giáo dục và tình yêu thương đến con, còn con thì biểu đạt suy nghĩ, cảm xúc và cả tiếng cười bên cha mẹ. Khung cảnh ấy thật giống như một bức tranh hạnh phúc, lưu mãi trong tâm hồn trẻ thơ.

Ảnh: Dancow.

Xin được trích dẫn bài thơ đáng yêu sau trong quyển sách “Hôm nay con ngủ cùng mẹ” (Nhiều tác giả, Phạm Dương Đức Tùng dịch):

Ơi con yêu,

Đêm nay kỳ diệu quá

Bầu trời cao có vầng trăng đẹp xinh

Và những vì sao lấp lánh.

Gió nhè nhẹ thoang thoảng hương hoa

Trong phòng ngủ của chúng ta

Bên tấm rèm xanh nhạt

Trên chiếc giường mềm mại như kẹo bông

Có chú gấu bông xinh xinh đang nũng nịu

Dưới ánh đèn ấm áp

Bé yêu hãy nép mình vào lòng bố mẹ đây

Đôi mắt bé to tròn long lanh

Bé lắng nghe như nuốt từng lời chuyện kể

Những câu chuyện cảm động, thần tiên…

Đó là một bức tranh hạnh phúc

Sẽ được giữ mãi trong tâm trí chúng ta.

Nào, ngủ đi nhé, con yêu của bố mẹ

Sẽ có một ngày con lớn lên và rời xa

Vòng tay ấm áp của người thân

Nhưng con sẽ không quên

Khoảnh khắc đẹp nhất trên thế gian này

Phải không, con yêu của bố mẹ…

 

Chủ nhân bị ngã trên tuyết, chó cưng ủ ấm cho ông suốt 20 giờ

0

Câu chuyện về chú chó dùng thân để bảo vệ chủ nhân, sưởi ấm cho ông suốt 20 giờ trong đêm lạnh đã khiến nhiều người cảm động. 

Câu chuyện xảy ra vào 2 năm trước khi ông Bob (lúc ấy 64 tuổi) ra ngoài để nhặt thêm củi cho lò sưởi, trang Mirror đưa tin.

Ông Bob và chó cưng Kelsey (Ảnh: McLaren Northern Michigan)

Nghĩ rằng sẽ không mất nhiều thời gian nên ông chỉ mặc quần áo ngủ, đi dép ra ngoài. Tuy nhiên thời điểm đó là vào mùa xuân, băng tan nên đường rất trơn trượt, ông bị trượt chân ngã xuống mặt tuyết ẩm ướt. Cú ngã khiến ông bị gãy cổ, liệt một bên người và không thể cử động, ông Bob cứ nằm đó trong thời tiết băng giá.

Vì không thể di chuyển, nên ông Bob chỉ có thể thốt lên những tiếng kêu cứu yếu ớt và vô vọng. Nhưng do ông chỉ sống một mình và hàng xóm gần nhất ở cách ông khoảng 400 mét vì vậy không ai có thể nghe thấy tiếng cầu cứu của ông.

Nhưng thật may mắn, chú chó cưng của Bob, Kelsey, đã nghe thấy tiếng gọi của chủ nhân mình và nhanh chóng đánh hơi tìm ra ông.

Nhớ lại khoảnh khắc lúc đó, Bob chia sẻ: “Tôi kêu lên cầu cứu nhưng người hàng xóm sống gần nhất cũng cách đó khoảng 400 mét, lúc ấy là 10 rưỡi tối nhưng thật may vì Kelsey đã xuất hiện.”

Kelsey ủ ấm cho chủ nhân suốt 20 giờ (Ảnh: McLaren Northern Michigan)

Ông Bob nhớ lại tuyết liên tục rơi trong suốt 20 giờ tiếp theo và nhiệt độ hạ thấp xuống – 4 độ C. Để tránh chủ nhân bị hạ thân nhiệt, Kelsey đã nằm lên thân Bob suốt 20 giờ, dùng cơ thể để ủ ấm cho ông, liếm tay và mặt của Bob suốt đêm.

Sau một hồi kêu cứu nhờ giúp đỡ, giọng của ông Bob khàn đặc và không thể tiếp tục la hét, cuối cùng Bob mất dần ý thức do lạnh tuy nhiên Kelsey vẫn không ngừng sủa.

Kelsey đã nằm lên thân Bob suốt 20 giờ, dùng cơ thể để ủ ấm cho ông (Ảnh: McLaren Northern Michigan)

Đến tận 18h30 tối hôm sau, một người hàng xóm của ông Bob, Rich mới phát hiện ra ông đang nằm trên đất.

Theo Dân Trí dẫn tin, Rich lập tức đưa ông Bob vào bệnh viện, nơi các bác sỹ nhận thấy rằng thân nhiệt của ông Bob đã tụt xuống dưới mức 21 độ C, rung tâm nhĩ và thoát vị đĩa đệm do cú ngã. Tuy nhiên, các bác sỹ đã rất kinh ngạc khi trong suốt một thời gian dài như vậy, Bob vẫn có thể sống sót mà không bị chết cóng.

Bob bị gẫy xương cổ sau khi trượt chân ngã (Ảnh:  Fox 8)

Bob chia sẻ thêm: “Đến sáng, tôi bị mất giọng và không thể kêu cứu được nữa nhưng Kelsey đã sủa không ngừng. Nó giữ cho cơ thể tôi ấm áp và đảm bảo tôi vẫn còn tỉnh táo.”

May mắn thêm một lần nữa mỉm cười với Bob khi các bác sỹ đã tiến hành phẫu thuật thành công cho Bob, giúp ông có thể đi lại được, khi mà thông thường những chấn thương cột sống thường gây tê liệt vĩnh viễn.

Bob, Kelsey và bác sỹ sau ca phẫu thuật thành công (Ảnh: McLaren Northern Michigan)

Bob nói ông sẽ mãi ghi nhớ 2 “anh hùng”: Một là chú chó Kelsey, đã dùng thân sưởi ấm cho ông và không ngừng sủa kêu gọi sự giúp đỡ, hai là bác sỹ Colen đã phẫu thuật giúp ông lấy lại khả năng đi lại như bình thường.

Jenny, con gái của ông Bob cho biết: “Chúng tôi luôn biết có một lý do nào đó để mang Kelsey vào nhà và giờ đây tôi nghĩ rằng mình đã biết lý do đó”, “Tôi rất biết ơn Kelsey vì đã cứu sống cha của mình”.

Ngoc Mai

 

 

 

Lời yêu thương đừng giấu trong lòng, hãy trao đi khi còn có thể, có thể ai đó vẫn chờ…

0

Một chàng trai trẻ mắc phải căn bệnh hiểm nghèo. Mọi phương thuốc chữa trị đều vô hiệu đối với anh. Vô cùng đau khổ với ý nghĩ rằng mình có thể qua đời bất kỳ lúc nào, chàng trai quyết định tuyệt giao với tất cả mọi người và giam mình trong nhà suốt ngày.

Một ngày đẹp trời, người mẹ cuối cùng cũng đã thuyết phục được chàng trai ra khỏi căn phòng chật hẹp để xuống phố đi dạo. Có lẽ, anh đã quá chán cảnh với sự tù túng và muốn thoát khỏi nỗi bi lụy, u ám của chính mình.

Ảnh minh họa: psychologies.ru

Khi đi ngang một tiệm bán băng đĩa nhạc, chàng trai bất giác đưa mắt nhìn vào và cảm thấy nơi này có điều gì đó rất thân quen. Anh quyết định bước vào và mua một đĩa nhạc.

Tiệm băng không lớn nhưng thoáng đãng, cách trình bày khá đơn giản, dễ chịu. Người bán hàng là một cô gái trẻ, có lẽ kém anh một vài tuổi. Cô bé có đôi mắt trong veo, lấp lánh như vì tinh tú giữa trời đêm. Trong một thoáng, anh bỗng thấy như cả thế giới hoàn toàn tan biến, chỉ còn mình anh và cô. Anh tiến đến trước mặt cô, thẫn thờ không nói nên lời.

Cô gái ngước nhìn anh, mỉm cười và hỏi:

–  Chúc một ngày tốt lành. Anh cần mua đĩa nhạc gì ạ?

Giây phút ấy, anh gần như chết lặng: Đó là nụ cười đẹp nhất trên đời mà anh từng thấy!

–  Tôi… tôi… muốn mua một đĩa nhạc…Anh lắp bắp hồi lâu mới có thể thốt lên được câu nói đó, rồi lúng túng chọn một đĩa nhạc và trả tiền cho cô gái.

Ảnh minh họa: buzzfeed.com

–  Anh có muốn gói đĩa nhạc này lại không? – Cô gái dịu dàng cất tiếng hỏi, vẫn với nụ cười dịu dàng ấy.

Trái tim anh bỗng đập loạn nhịp và dường như đôi chân không thể đứng vững trên mặt đất. Chưa bao giờ anh cảm thấy rung động mạnh mẽ đến như vậy. Anh vội gật đầu, bối rối đón lấy đĩa nhạc và ra về. Anh biết, tâm hồn lạnh giá của mình đã được sưởi ấm thêm lần nữa.

Kể từ hôm ấy, mỗi ngày anh đều ghé qua cửa tiệm của cô gái và mua một đĩa nhạc. Lần nào cô cũng gói lại cho anh thật cẩn thận. Anh mang chiếc đĩa về và cất vào tủ mà không một lần lấy ra nghe, bởi hình ảnh của cô gái đã chiếm trọn tâm trí anh và chẳng còn chỗ nào cho âm nhạc nữa. Anh đến mua đĩa nhạc chỉ vì muốn gặp cô.

Kể từ khi quen cô gái, cuộc sống của chàng trai đã sang một trang mới. Anh tha thiết muốn được sống và yêu thương. Mỗi ngày anh đều đứng trước gương và cổ vũ bản thân cần mạnh mẽ và sống thật trọn vẹn. Anh cũng bắt đầu giúp mẹ làm việc nhà và mua những đóa hoa tặng bà.

Ảnh minh họa: howcast.com

Anh biết sự thay đổi đó đều là nhờ sự xuất hiện của cô. Anh rất muốn mời cô đi chơi nhưng không thể. Anh không biết phải bắt đầu như thế nào, và hơn cả, anh biết mình chẳng thể sống được bao lâu. Anh lo sợ rằng mình sẽ làm cô tổn thương. Đó có lẽ sẽ là điều tồi tệ nhất.

Dường như biết tâm sự của con trai, người mẹ khuyên anh hãy cứ thử mạnh dạn một lần nhưng anh đều không làm được. Lần nào cũng vậy, mỗi khi đứng trước mặt cô gái, anh đều lúng túng không nói nên lời. Một ngày, thu hết can đảm, anh đặt một mảnh giấy có ghi số điện thoại của mình lên quầy rồi bước vội ra ngoài…

***

Một hôm, chuông điện thoại nhà anh reo vang, mẹ anh nhấc điện thoại. Đầu dây bên kia vang lên giọng nói trong trẻo của một thiếu nữ. Đó là cô gái ở tiệm bán băng đĩa hôm nào.

Bất ngờ, cô gái nghe thấy giọng nói nghẹn ngào của người mẹ:

–  Cháu không biết gì sao? Con trai bác đã qua đời tuần trước…

Trái tim cô gái như bị bóp nghẹt. Người mẹ nghe thấy những tiếng nấc ở đầu dây bên kia. Bà rất muốn thay con trai nói ra những lời trong lòng cậu nhưng dường như không thể. Họ cứ im lặng như vậy, rất lâu…

Ảnh minh họa: verywellmind.com

Buổi tối hôm đó, người mẹ bước vào phòng cậu con trai. Bà mở tủ quần áo của con và thấy trước mắt mình là từng chồng, từng chồng đĩa nhạc còn nguyên giấy gói. Bà cầm lên một chiếc và tháo lớp giấy bọc ra. Một mảnh giấy nhỏ rơi xuống, trên đó là nét chữ con gái mềm mại:

“Chào anh, em nghĩ là anh thật dễ mến! Anh có muốn đi dạo với em không?”

Người mẹ lấy thêm chiếc đĩa nhạc khác. Bên trong cũng có một mẩu giấy: “Chào anh, em nghĩ anh rất dễ mến! Tối nay chúng ta đi dạo cùng nhau nhé!”

Người mẹ mở từng chiếc, từng chiếc đĩa nhạc ra xem, vẫn là những dòng chữ ấy…

Bà bật khóc nức nở: Giá như yêu thương có thể đến sớm hơn một chút!

Lời yêu thương đừng cất giấu trong lòng, hãy trao đi khi còn có thể. Có thể ai đó đã chờ bạn, từ rất lâu, rất lâu rồi…

 

 

 

Dấu ấn văn minh cổ xưa: Phục sức tinh tế của người Ai Cập cổ đại

0

Người Ai Cập cổ đại đề cao việc ăn mặc đến mức coi quần áo, vải vóc là một trong những yếu tố quan trọng nhất trong cuộc đời của họ, là biểu tượng rõ ràng về địa vị xã hội và sự giàu có.

Ở Ai Cập cổ đại, ăn mặc thế nào chính là một biểu tượng rõ ràng về địa vị xã hội và sự giàu có của một người. Quần áo, vải vóc còn được dùng làm tài sản thế chấp để vay mượn hoặc được cho tặng với ý nghĩa tôn trọng hoặc tôn kính, và còn được dùng làm tài sản thừa kế.

Điều đặc biệt là quần áo đã mặc vẫn thường được tái sử dụng chứ không bỏ đi…

Phong cách phục sức ổn định trong hàng ngàn năm không đổi

Điều đáng chú ý là phong cách chủ đạo của trang phục Ai Cập không thay đổi qua hàng ngàn năm.

Phụ nữ thì mặc một chiếc váy đơn giản, bó sát, dài tới mắt cá chân, có hai dây vòng qua vai, trong khi nam giới thường mặc một chiếc dạng váy, làm từ vải gần như voan quấn quanh eo và vấn vào trong, trùm lên áo chẽn ngắn. Dạng váy này có thể dài tới đầu gối hoặc mắt cá chân. Đàn ông cũng mặc khố.

Áo chẽn (thường được để nguyên vải, không trang trí) và áo choàng được làm từ vải xếp nếp đã trở thành xu hướng thời trang của cả hai giới.

Vào mùa đông, nam giới và phụ nữ thường mặc áo choàng làm từ vải lanh dày. Loại vải lanh này rất tinh tế, nhẹ nhàng và mát mẻ, và cũng là chất liệu được dùng phổ biến trong những tháng ấm áp.

Các chất liệu ngoài lanh khác cũng được sử dụng gồm có lông dê, sợi cọ, len lông cừu.

Bên ngoài áo chẽn đơn giản, phụ nữ thường  mặc trang phục may từ vải xếp nếp, đôi lúc có cả viền màu sáng, được trang trí bằng những đồ vật trang trí nho nhỏ.

Nói về màu sắc thì màu trắng là được ưa chuộng nhất ở Ai Cập cổ đại; có thể do đó là màu tốt nhất để chống lại ánh nắng chói chang của mặt trời và nhiệt độ cao.

Nông dân và thợ thuyền thì thường mặc một bộ ‘khố hoặc dạng váy’ làm từ vải lanh thô, quấn quanh eo và chân. Trong khi đi săn và đi câu cá, nam giới thường không mặc áo; phụ nữ làm việc bận rộn trên đồng ruộng, thì chỉ mặc một chiếc khố hoặc dạng váy ngắn, trong khi trẻ nhỏ có thể chơi đùa gần đó mà không mặc gì, nhưng những đứa trẻ lớn thì ăn mặc giống cha mẹ.

Nhìn chung người Ai Cập không đội mũ nón. Đôi khi, họ dùng giây buộc tóc để giữ cho tóc khỏi che mặt.

Người Ai Cập trang trí quần áo bằng hạt cườm và lông vũ. Họ thích đồ trang sức, thích trang điểm và để các kiểu tóc đa dạng để tạo ra hiệu ứng ấn tượng. Sau này trong thời kỳ Vương quốc mới (TK 16-11 TCN), một phong cách ăn mặc cầu kỳ hơn đã được phát triển ở Ai Cập.

Dép xăng đan

Dù cho Người Ai Cập cổ đại đôi khi đi dép, nhưng đa phần là họ đi chân đất.

Thông thường, phần lớn người Ai Cập để chân trần trong hầu hết thời gian, nhưng những người giàu có hay đi dép da được trang trí cầu kỳ; trong khi người nghèo chỉ đi dép bện bằng cói hoặc cỏ.

Nếu là một vị Pharaon thì có thể đi một đôi dép làm bằng vàng.

Đồ trang sức

Một bộ trang phục Ai Cập cổ đại được xem là chưa hoàn chỉnh nếu không có đồ trang sức đi kèm. Ngay cả người nghèo cũng đeo dây chuyền, vòng tay, bông tai, vòng cổ và nhẫn. Đồ trang sức được đeo để thể hiện sự giàu có, để đẹp và hấp dẫn hơn trong mắt các vị thần.

Trái: cổ áo Ai Cập , Vương quốc mới, thời kỳ Amarna, triều đại Akhenaten, khoảng triều 18, 1353-1336 TCN. Đồ sứ Ai Cập. Bảo tàng Nghệ thuật Metropolitan, New York; Phải: Vòng cổ lớn, khai quật từ ngôi mộ của triều đại Senebtisi 12, khoảng cuối – đầu 13. 1850-1775 TCN. Hình ảnh: MET

Đồ trang sức của người nghèo thường làm từ đồng và gốm màu; trong khi người giàu đeo đồ trang sức bằng vàng bạc, trang trí bằng thủy tinh và hạt đá quý thông thường.

Những chiếc vòng cổ trang trí cầu kỳ đầy màu sắc thường là đồ trang sức của người giàu. Chúng được làm từ nhiều chuỗi hạt, thường được gắn đá quý thông thường, thủy tinh, hoặc lá cây. Trong hầm mộ của pharaon Tutankhamun, thậm chí còn tìm thấy những chiếc vòng cổ được trang trí bởi hoa cúc và lá cây ô liu.

Ảnh trong bài: ancientpages.com

Hạo Nhiên

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Nhờ bức vẽ trên vỉa hè, cậu bé 5 tuổi được công ty nổi tiếng Mỹ nhận làm thực tập sinh tương lai

0

Mới đây, một video về một cậu bé 5 tuổi ở West Oakland, Mỹ vẽ tự do trên vỉa hè lan tỏa rộng rãi trong cộng đồng mạng. Thậm chí, các nghệ sĩ, diễn viên cho rằng nó có thể thay đổi cuộc đời cậu.

Video được đăng tải lên Twitter bởi Whytney Littlefield, dì của Devon vào 22/6. Chỉ vài ngày sau, bài đăng đã có 91.000 lượt tweet, hơn 400.000 lượt thích và gần 7 triệu lượt xem video, theo KTVU

Trong video, Devon Mosley Jr., 5 tuổi đang vẽ nhân vật hoạt hình Sonic mà cậu yêu thích trên vỉa hè cùng người em họ DeSani, 4 tuổi bằng phấn màu. Bức vẽ rất có hồn dù chỉ là tác phẩm ngẫu hứng và cậu bé chưa bao giờ tham gia một lớp học nghệ thuật chính thức nào cả.

Đám đông tụ tập lại, nhiều người trong số họ thốt lên trước tác phẩm của Devon. Lúc đầu, bà của cậu nghĩ rằng cậu đang vẽ từ một cuốn sách tô màu nhưng không phải thế. Sau đó, dì của Devon đã đăng video lên mạng và nhận được rất nhiều bình luận như “Có tài”, “Có năng khiếu”, “Chúng ta phải bảo vệ tài năng này bằng mọi giá”…

Không chỉ vậy, một số nghệ sĩ chuyên nghiệp cũng nói với gia đình nên ủng hộ niềm đam mê của cậu, đồng thời khen ngợi kỹ năng tư duy không gian và sự tự nhiên của Devon – những đặc điểm mà cậu bé được thừa hưởng từ mẹ mình, cũng là một nghệ sĩ nghiệp dư.

Diễn viên Lil Rel Howery đánh giá tác phẩm của Devon là “xuất sắc”. Người đại diện cho công ty Sonic the Hedgeoose đã chia sẻ với dì Devon rằng cậu bé là người tài năng và “làm tan chảy rất nhiều trái tim ở văn phòng Sega”. Công ty cũng gửi tặng cho Devon, DeSani những đồ vật in hình nhân vật Sonic.

Văn phòng tuyển dụng Pixar ở Emeryville cũng nắm lấy cơ hội, đề nghị nhận Devon làm thực tập sinh trong tương lai nếu cậu bé quyết định theo đuổi ngành hội họa.

Littlefield cho hay một số thành viên khác cũng đã nói chuyện với gia đình, trong đó có cả giám đốc Warriors, người biết về một trường nghệ thuật đặc biệt ở El Cerrito mà Devon có thể muốn theo học.

Mặc dù được yêu thích và ủng hộ nhưng Devon hoàn toàn không biết gì về sự nổi tiếng của mình. Cậu bé vẫn miệt mài vẽ những nhân vật như siêu anh hùng Black Panther, Shazam và chú bọt biển Sponge Bob.

Mai Vy

 

 

 

Vì đâu chỉ sau một đêm kẻ người nghèo khó bỗng trở thành phú ông?

Mọi người chỉ thấy ông có được số tài sản đó thật dễ dàng mà không biết nguyên nhân đằng sau, đó hoàn toàn không phải là ngẫu nhiên.

Những năm cuối đời Thanh, huyện Hoa Đình có một đại phú ông tên là Hàn Thấu Sơn. Ông thấy việc nghĩa liền dốc sức làm, có số tài sản lớn nhưng chưa bao giờ kiêu ngạo, phóng túng, vô lễ; bà con làng xóm đều gọi ông là đại thiện nhân. Nói đến nguyên nhân Hàn Thấu Sơn trở nên giàu có thì có một câu chuyện khiến người ta phản tỉnh sâu sắc.

Xuất thân bần hàn lại vui thích làm việc thiện việc nghĩa

Tổ tiên Hàn Thấu Sơn xuất thân bần hàn. Cha ông là Hàn lão ông là một thợ may, mở một cửa hiệu nhỏ phía Tây Tú Dã Kiều. Thu nhập từ tay nghề tuy ít ỏi nhưng Hàn lão ông rất vui làm việc thiện trợ giúp người, chỉ sợ không kịp.

Một năm gần đến giao thừa, trời đổ tuyết lớn, Hàn lão ông bận làm việc đến nửa đêm mới chuẩn bị đi ngủ. Bỗng nhiên, ông nghe thấy có tiếng vòng cửa kêu, sau đó lại nghe thấy tiếng than thở. Ôi chao, có lẽ có người đang dựa lên cửa? Thế là Hàn lão ông xách đèn ra mở cửa, thì nhìn thấy một người đang ôm một cái bọc ngồi bên cửa. Hỏi ra mới biết là người làm của một cửa hàng ở Thượng Hải, đi thu tiền hàng ở Sạ Phố trở về, nhưng đêm khuya rồi không kịp bắt thuyền tá túc, đành tính ngồi đây đợi trời sáng. Hàn lão ông cảm thấy rất kinh ngạc nói rằng: “Ông thu tiền hàng trở về, trên người nhất định là đem theo rất nhiều tiền của, sao lại có thể ngủ ngoài trời như thế này? Cho dù có không xảy ra chuyện gì thì cũng không chịu nổi giá lạnh như thế này. Cửa hàng này của tôi tuy nhỏ nhưng vẫn có thể tránh được gió tuyết”.

Thế là Hàn lão ông mời khách vào nhà. Thấy người khách toàn thân ướt đẫm, ông lại lấy bộ quần áo mới dành để ăn Tết ra đưa cho khách thay. Ông chuẩn bị ít rượu thịt và nói: “Đây là tôi ban ngày chuẩn bị dùng để chiêu đãi khách, ông hãy dùng để xua đuổi hàn khí đi, xin đừng chê”.

Lúc đó người khách vừa đói vừa rét, đến mức sắp chịu không nổi nữa rồi, được Hàn lão ông nhiệt tình lưu giữ khoản đãi như thế này, cảm kích nói cảm ơn mãi không thôi. Ăn xong, Hàn lão ông lại sắp xếp chăn giường cho ông khách, xong xuôi rồi mới đi ngủ.

Sau khi trời sáng thì gió tuyết lại càng lớn, thuyền không thể nào đi được. Hàn lão ông lại lưu giữ ông khách đợi hết gió tuyết rồi hãy đi, đồng thời chuẩn bị rượu thịt cho ông ấy, không hề có ý chán ghét nào. Đêm đó, người khách nói với Hàn lão ông rằng: “Cảm tạ nghĩa cử của ông, tôi không biết lấy gì báo đáp. Nghe nói gạo ở huyện Hoa Đình rất rẻ, vận chuyển đến Thượng Hải có thể thu được lời lớn. Tôi có đem theo chút tiền, cho ông mượn 300 lạng bạc làm tiền vốn kinh doanh”.

Hàn lão ông kiên quyết không nhận, nên ông khách đành không nói gì thêm.

Hôm sau trời tạnh gió ngừng, Hàn lão ông thuê thuyền đích thân tiễn đưa ông khách. Khi thuyền chuẩn bị khởi hành, ông khách mới nói với Hàn lão ông rằng: “300 lạng bạc tôi nói hôm qua đó để ở dưới gầm giường. Xin ông hãy nhận lấy, sang năm vào tết đèn lồng, tôi cung kính chờ đón ông ở cửa hiệu”.

Hàn lão ông rất kinh ngạc, muốn về lấy trả lại cho ông khách nhưng thuyền đã đi xa rồi.

(Ảnh minh họa: kknews.cc)

Có tín có nghĩa, thu lợi lớn không quên chu tế người nghèo khó

Hàn lão ông về đến nhà, quả nhiên dưới gầm giường ông khách có 300 lạng bạc, đành phải nhận lấy. Đến năm mới, ông đem toàn bộ số tiền này mua gạo rồi vận chuyển đến Thượng Hải. Dọc đường hỏi thăm, cuối cùng cũng tìm được cửa hiệu đó. Vừa may ông khách trước kia từ trong nhà bước ra, vừa trông thấy Hàn lão ông liền vỗ tay cười lớn nói rằng: “Ông quả thực là người có tín có nghĩa”.

Hàn lão ông nói với ông khách rằng đã mua toàn bộ gạo, được bao nhiêu tạ, đã vận chuyển đến đây rồi. Thế là ông khách dẫn Hàn lão ông vào gặp ông chủ cửa hiệu và giới thiệu rằng: “Ông ấy chính là Hàn tiên sinh năm ngoái tôi gặp ở huyện Hoa Đình. Hôm nay ông ấy đã vận chuyển gạo đến đây rồi”.

Ông chủ cảm tạ rằng: “Người làm cửa hiệu chúng tôi trong người đem theo nhiều tiền ngủ ngoài trời, nếu không có nghĩa cử cao cả của ông, e sẽ gặp chuyện bất trắc. Hôm nay ông lại đến như đã hẹn, thấy lợi không lấy, quả đúng là bậc tiên hiền cổ đại thời hiện đại”.

Ông chủ cửa hiệu mở cửa chính đường, mời Hàn lão ông vào, bày tiệc thịnh soạn như chiêu đãi thượng khách. Sau bữa tiệc, ông chủ lại bảo người làm đó dẫn Hàn lão ông đi dạo chơi du ngoạn, đồng thời giữ ông lưu lại.

Sáng hôm sau, Hàn lão ông đem sổ mua gạo giao cho người làm kia, căn dặn ông sai người vận chuyển gạo lên bờ, đồng thời nói muốn mau trở về huyện Hoa Đình. Người làm đó cười nói: “Việc gạo lúa đó đã sắp đặt xong xuôi rồi. Xin ông ở thêm vài ngày, chớ vội về”.

Thế là Hàn lão ông lại ở thêm vài ngày.

Mấy hôm sau, ông chủ cửa hiệu lại mở tiệc thịnh soạn mời Hàn lão ông ngồi vị trí trên, đồng thời nói: “Số gạo tiên sinh vận chuyển đến đã bán hết rồi, thu lời khá lớn. Hôm nay tôi đưa thêm ông một số bạc, xin tiên sinh chớ quản khó nhọc giúp tôi mua vận chuyển gạo, số lợi thu được chia đôi”.

Nói rồi ông chủ tiện tay lấy ra một nén bạc lớn đặt trước mặt Hàn lão ông và nói: “Đây là lợi nhuận mà tiên sinh đáng được có”.

Hàn lão ông từ chối không được bèn nhận lấy, đồng thời nói với ông chủ cửa hiệu rằng: “May mắn được ông chủ ủy thác, tôi nhất định sẽ dốc sức. Nhưng tôi có một thỉnh cầu, không biết ông chủ có thể đáp ứng không?”

Ông chủ cửa hiệu nói: “Xin ông cứ nói”.

Hàn lão ông nói: “Tôi nghe nói hành thiện ắt sẽ hưng thịnh. Hôm nay tôi muốn lấy ra 2 phần trong số tiền lãi này dùng để chu cấp cứu tế người nghèo khó. Gặp việc thiện ở địa phương cũng dốc sức làm. Nhưng tôi xuất thân bần hàn, số bạc này là do ông chủ bỏ ra, nên phải được ông chủ đồng ý thì tôi mới dám làm”.

Ông chủ đồng ý rồi lấy ra 2000 lạng bạc giao cho Hàn lão ông.

Từ đó, Hàn lão ông càng dốc sức hành thiện, và hàng hóa mà ông vận chuyển đều thu được lợi nhuận lớn.

(Ảnh minh họa: nnews.eu)

Cây mai giấu bạc, từ một người nghèo khó sau một đêm trở thành phú ông

Chỉ sau mấy năm, số tiền của tích lũy được cũng khá giàu có rồi, Hàn lão ông bèn mua một ngôi nhà ở Tú Nam Kiều, đồng thời mua lại toàn bộ đồ đạc trong nhà.

Trước khi người nhà chuẩn bị dọn đồ vào, Hàn lão ông vào nhà quét dọn một lượt. Thấy trên một chiếc bàn có rất nhiều giấy, Hàn lão ông liền đem một chiếc bếp lò để dưới nền nhà, vừa xem xét kiểm tra đống giấy, vừa đốt. Trong đống giấy vụn đó ông lại nhặt được một quyển sổ như quyển nhật ký, trên đó có viết: “Nếu muốn được bạc, ở dưới cây mai”.

Hàn lão ông cảm thấy rất kỳ lạ, ông ra sân xem xét một lượt, chẳng thấy cây mai nào cả. Trong lòng nghĩ đây nhất định là trò đùa, thế là ông cũng chẳng để ý, để quyển sổ đó sang một bên.

Phía sau ngôi nhà có mấy gian lầu, cầu thang đã mục nát, hiện tại tháo đi, chuẩn bị lắp cầu thang mới. Hàn lão ông xuất thân bần hàn, quen tự mình lao động, bèn cầm chổi xuống dưới cầu thang quét dọn. Ông trông thấy bức tường bên có vẽ một cây mai, cành mai nghiêng nghiêng, tư thế và màu sắc cảm giác như có cơn gió nhẹ lay động. Hàn lão ông chợt vỡ lẽ nghĩ đến câu viết trong quyển sổ đó, biết rằng bên dưới nhất định có giấu đồ. Sau khi trời tối, ông và người nhà thắp đèn đến đó, thấy dưới gốc mai toàn là những tấm đá lát phẳng, cạy thử thấy động. Dùng sức lật các tấm đá lên, thấy ở dưới có 4 cái vại lớn xếp hàng, bên trong chứa đầy vàng bạc. Thế là nhà ông Hàn liền trở thành cự phú.

Hàn lão ông từ đó trở đi lại càng dốc sức hành thiện. Con trai ông là Hàn Thấu Sơn kế thừa gia huấn, hễ thấy việc thiện liền làm ngay. Con trai của Hàn Thấu Sơn là Hàn Lạc Khanh cũng đỗ khoa cử, các con cháu khác cũng đều học hành và được ca ngợi vinh danh. Quả là “Nhà hành thiện ắt có thừa phúc lành”.

Vương Đạo Đỉnh, tác giả của “Tọa hoa chí quả” nói: “Khi tôi ở Tùng Giang, đã được nghe kể chuyện chi tiết tỉ mỉ về Hàn lão tiên sinh. Lão tiên sinh không được học hành nhiều, nhưng phong cách đối nhân xử thế của ông rất cao, lời nói ra ắt là lời xuất phát từ lòng chân thành, làm việc chưa bao giờ giả dối gian trá. Ông vui thích làm việc thiện, chí thành khẩn thiết, hoàn toàn chân thực, không hề có chút miễn cưỡng nào. Do đó tuy tay nghề ông thấp kém nhưng Thượng Thiên bỗng nhiên ban cho món tài sản vô cùng lớn. Mọi người chỉ thấy ông có được thật dễ dàng mà không biết nguyên nhân khiến ông có thể đắc được, đó hoàn toàn không phải là ngẫu nhiên”.

Hàn lão ông một đêm trở thành phú ông là do tiền nhân hậu quả. Con người nếu không tu tâm hướng thiện thì Thượng Thiên cũng sẽ không ban cho phúc phận. Hiện nay, xã hội cũng có những người phất lên sau một đêm, nhưng khi họ có tiền liền mua nhà mua đất, mua xe sang, bao vợ bé, nuôi tình nhân để thỏa mãn các chủng dục vọng và mục tiêu cuộc đời, do đó chẳng bao lâu số tiền lớn đó vung phí hết. Ngược lại, Hàn lão ông sau khi phất lên qua một đêm lại khiến gia tộc hưng thịnh, phúc lộc lâu dài, con cháu đời sau đều học hành có thành tựu. Đây chính là kết quả của Hàn lão ông trọng đức hành thiện, đồng thời lấy đó làm gia huấn giáo dục cháu con.

Kiến Thiện

 

 

Mối quan hệ giữa nhân tính và thần tính của người nghệ sĩ trong sự sáng tạo nghệ thuật

Các triều đại và các quốc gia cổ xưa được nhớ đến vì những kỳ công vĩ đại của họ trong nghệ thuật. Giáo sư Zhang Kunlun cho biết, điều này có được bởi nghệ thuật cổ đại đã thấm nhuần trong đó sự tôn kính đối với Thần, Phật, từ phẩm chất xuất phát từ tâm hồn người nghệ sĩ sáng tác.

Nếu một nghệ sĩ có những suy nghĩ rất trong sáng, họ có thể tạo ra một tác phẩm hay và có tác động tốt đến mọi người”, ông Zhang nói. “Nhưng ngày nay nghệ thuật đã bị lạc lối”. Zhang là một trong những nhà điêu khắc hoàn hảo nhất Trung Quốc đương đại. Ông từng là giám đốc của Viện Điêu khắc thuộc Viện Nghệ thuật Sơn Đông, chuyên về tranh sơn dầu và hội họa Trung Hoa, cũng như điêu khắc.

Giáo sư Zhang Kunlun chia sẻ trí huệ của mình về mối quan hệ giữa nghệ sĩ và tâm linh. (Ảnh: Seth Holehouse / The Epoch Times)

Tầm nhìn của ông là khơi dậy lại sự thuần khiết mà là nguyên nhân chính khiến cho tài năng của các nghệ sĩ trong quá khứ phát triển nở rộ trong bộ môn nghệ thuật của họ.

“Các tác phẩm nghệ thuật có ảnh hưởng rất lớn đến nhân loại, và đối với cả cá nhân con người”, ông Zhang nói. “Nghệ thuật chính là tấm gương phản chiếu một xã hội, trong khi đó đạo đức là một chiếc la bàn để định hướng. Đạo đức của con người cũng có thể ảnh hưởng đến sự sáng tạo nghệ thuật”.

Giáo sư Zhang Kunlun giới thiệu tranh truyền thống Trung Hoa với bạn bè quốc tế trong một cuộc triển lãm. (Ảnh: minghui.org)

Nghệ thuật cần phải có quy luật và sự cân bằng của nó, có tỷ lệ phù hợp và cấu trúc tốt của cơ thể con người, và nó phải đẹp”, ông nói. “Nghệ thuật đích thực trước hết phải dựa trên một khái niệm tốt. Kỹ thuật thượng thừa đi theo sau, và bố cục tốt để hoàn thiện các yêu cầu cơ bản”.

Nhiều khái niệm được chọn ở các tác phẩm nghệ thuật cổ đại được dựa trên các cảnh tượng về Thần và Phật, trong khi sự tôn kính của các nghệ sĩ đối với vị thần của họ chính là động lực cho sự hoàn hảo của tác phẩm.

.Tác phẩm “Bức tường đỏ” của giáo sư Kunlun Zhang (Ảnh: artmajeur.com)

Tác phẩm “Bức tường đỏ” ghi lại trải nghiệm cá nhân và sự giằng xé nội tâm của nghệ sĩ, giáo sư Kunlun Zhang khi bị cầm tù, trải qua sự tra tấn về thể xác và tinh thần, bao gồm cả bị tẩy não. Hai ký tự tiếng Trung màu trắng có nghĩa là “bức hại”, viết trên bức tường màu đỏ, tượng trưng cho cuộc đàn áp Pháp Luân Công đang diễn ra ở Trung Quốc, biến nước này thành một nhà tù lớn. Vết nứt trên đỉnh tường chỉ ra rằng, nó dường như bất khả chiến bại, nhưng sự sụp đổ của nó đã bắt đầu.

Các tác phẩm nghệ thuật luôn toát lên ý nghĩa đằng sau chúng, Zhang nói: “Nhiều người không còn tin rằng những điều xấu sẽ tạo ra các kết quả xấu, còn những điều tốt đẹp sẽ tạo ra kết quả tốt đẹp”, ông nói. “Điều đó cũng đúng với nghệ thuật. Hiện nay mọi người không tin rằng có Thần và Phật tồn tại, vì vậy họ đã sáng tác bất cứ điều gì họ muốn”.

Gần 5 thế kỷ trước, Michelangelo đã dành cả đời ông để tạo ra những kiệt tác trong đó thể hiện niềm tin của mình vào Thiên Chúa. Mỗi nét vẽ dường như mang theo sự tôn trọng và khao khát thế giới thiên đàng của ông. Mỗi nét vẽ đều nhấn mạnh một tâm trí thánh thiện và thuần khiết, từ bỏ các chấp trước ràng buộc trần tục.

Bức “Chúa trời tạo ra Adam” do Michelangelo vẽ trên trần nhà nguyện Sistine (Ảnh: Wikipedia)

Các nhà sư cũng thường dành cả đời để tạo ra các tác phẩm nghệ thuật kết nối họ với thần thánh, thể hiện sự tận tâm hoàn toàn đối với những khung cảnh thiên đường mà họ đang tạo ra. Zhang cũng làm như vậy với Pháp Luân Đại Pháp, một môn tu luyện cổ xưa của Phật gia mang lại cho ông trí tuệ bay bổng để làm sống lại cách thức làm nghệ thuật của người xưa trong thế giới hiện đại.

Giáo sư Kunlun Zhang với bức tranh “Bức tường đỏ” (Ảnh: Ximing/ The Epoch Times)

Xã hội loài người định ra các tiêu chuẩn, nhưng vũ trụ cũng có tiêu chuẩn riêng của nó áp đặt lên con người”, ông nói. “Ở đây tôi muốn giúp bảo tồn và thúc đẩy phần tốt nhất của nền văn minh nhân loại mà hòa hợp với vũ trụ – nghệ thuật thuần chính”.

Giáo sư Zhang Kunlun trong cuộc đời mình đã nhận được nhiều giải thưởng và tham gia nhiều triển lãm ở Trung Quốc và trên thế giới. Ông và các tác phẩm của ông được giới thiệu trong cuốn “Ai là ai trong thế giới này”, “Bách khoa toàn thư về các tác phẩm sưu tầm xuất sắc của điêu khắc thế giới từ Trung Quốc”, cùng nhiều ấn phẩm khác.

Theo theepochtimes.com

Hòa Bình biên dịch

 

 

Nữ danh ca Hứa Vĩnh Tân và những bậc thầy âm nhạc cổ đại phương Đông

0

Trong ấn tượng của nhiều người hiện đại, khi so sánh phương pháp thanh nhạc đến từ Tây phương, họ sẽ cho rằng Trung Hoa cổ đại tựa hồ như không có lý luận về thanh nhạc, vì thế không có bậc thầy âm nhạc. Thực ra không phải như vậy, Đông phương cổ đại cũng đã từng có không ít nhân vật kiệt xuất về âm nhạc.

Nữ danh ca Hứa Vĩnh Tân

Triều đại nhà Đường (618-907 chính là thời kỳ văn hóa đỉnh cao của Trung Hoa, lúc ấy có rất nhiều những phường hát tiếng tăm ở thành Trường An. Trong số ấy, nổi lên nữ danh ca Hứa Vĩnh Tân.

Theo “Nhạc phủ tạp lục” của Đoạn An Tiết đã ghi lại, Hứa Vĩnh Tân vốn tên là Hòa Tử, người Cát Châu Vĩnh Tân (nay là Giang Tây), rất giỏi về ca hát, hơn nữa lại có nét độc đáo trong âm nhạc. Nghe nói nàng từ nhỏ đã giỏi ngâm vịnh. Có một lần, nàng cũng bạn  mình đi chơi trong tiết thanh minh, đứng trên núi cao ca một khúc, âm thanh vang xa mười dặm. Cho đến nay, ở quê nàng vẫn truyền tai nhau truyền thuyết ấy, và được mọi người gọi là “Ngọc nữ phong”. Sau đó nàng được tiến cử vào cung và đổi tên thành Hứa Vĩnh Tân, trở thành một danh ca hoàng cung.

(Ảnh: baike.baidu)

Có một năm nọ, hoàng đế Đường Huyền Tông cử hành một “Đại Dậu Phủ” tại lầu Cần Chính, đây là một yến hội chúc mừng với người dân. Người đến xem hơn 10 nghìn người, âm thanh vô cùng huyên náo ồn ào, khiến cho âm nhạc cùng diễn xuất trong buổi diễn hoàn toàn không nghe được khiến Đường Huyền Tông vô cùng giận dữ, định rời khỏi đó để trở về cung.

Lúc này hoạn quan Cao Lực Sĩ nói chỉ cần mời Hứa Vĩnh Tân ra cất lên khúc hát, chắc chắn sẽ khiến cho tình cảnh trở nên an tĩnh lại. Quả nhiên, sau khi Hứa Vĩnh Tân được mời ra, nàng cùng với thái độ ung dung, giơ cao tay áo, cất lên một tiếng hát, thanh âm khỏe khoắn như bay vút lên tận trời cao. Đám người huyên náo lập tức an tĩnh lại. Hơn nữa giọng ca của nàng lại có sức mạnh cảm hóa, khiến cho “Hỉ giả văn chi khí dũng, sầu giả văn chi tràng tuyệt” (người vui thấy được dũng khí, người buồn thấy ruột đứt từng đoạn).

(Ảnh: wechatinchina)

Chúng ta biết rằng người thường khi dùng giọng thật để ca hát, bao gồm cả những phương pháp hát phổ biến hiện nay, đa phần cần dùng đến thiết bị âm thanh, để khuếch âm lớn và vang. Ca sĩ nhạc rock sẽ phải khàn cả giọng để gào thét, nếu rời khỏi thiết bị điện âm thanh, âm lượng cũng sẽ nhỏ hơn rất nhiều. Hơn nữa nếu hát quá to sẽ dễ bị lạc giọng, mất giọng. Hứa Vĩnh Tân đứng trên ngọn đồi hát mà có thể vang vọng hàng chục dặm, trong một quảng trường lớn làm cho hàng chục ngàn khán giả phải lắng nghe. Có thể thấy kỹ năng thanh nhạc của nàng tuyệt vời như thế nào. Nếu như âm thanh không chính xác và cộng hưởng không được điều chỉnh tốt thì sẽ không thể có âm lượng lớn mà vẫn động lòng người như vậy.

(Ảnh: dwshy.suda.edu)

Âm vực của Hứa Vĩnh Tân rất rộng, thậm chí có thể vượt qua cao độ của các nhạc cụ.

Một lần khác, Huyền Tông cố tình để Lý Mô và Hứa Vĩnh Tân so tài cao thấp. Lý Mô là một cao thủ thổi sáo, có thể thổi hàng chục giai điệu cao thấp khác nhau, thậm chí có thể thổi đến nốt cao nhất mà người danh ca không thể đi lên nổi. Cuộc so tài là Lý Mô sẽ đệm nhạc cho Vĩnh Tân hát, ngay vừa mới bắt đầu Lý Mô đã bị nàng kéo cao độ lên đỉnh điểm, cứ thế hát vài chục khúc, khiến cho cây sáo của Lý Mô nứt cả ra. Đường Huyền Tông không khỏi tán thưởng, khen nàng là: “Tiếng hát của cô gái này trị giá nghìn vàng”.

Từ những điển tích này, ta có thể thấy gọi nàng là bậc thầy âm nhạccũng không có gì là quá đáng.

Thời nhà Đường còn có những bậc thầy âm nhạc nổi tiếng khác, ví như Lý Quy Niên từng là danh ca danh chấn thiên hạ, tên tuổi còn lưu truyền trong bài thơ “Giang Nam hựu phùng Lý Quy Niên”. Ngoài ra còn có Niệm Nô trong thời Đường Thiên Bảo cũng từng được nhắc đến trong bài thơ “Niệm Nô kiều”. Niệm Nô được khen là: “Hữu sắc, thiện ca, trung cung đệ nhất”.

(Ảnh: epochtimes)

Vậy thì những bậc thầy thanh nhạc xuất sắc thời cổ đại này sao có thể đạt đến giọng ca như vậy? Hôm nay chúng ta không thể nào biết được, nhưng có thể khẳng định là, kỹ năng thanh nhạc của họ rất xuất chúng. Mặt khác, Trung Hoa cổ đại cũng không phải không có lý luận về âm nhạc, bất quá chỉ là nó cùng với Tây phương là có điểm bất đồng mà thôi. Trong “Nhạc phủ tạp lục” có nói: “Người hát hay trước tiên nằm ở sự điều chỉnh khí, từ bụng cho đến yết hầu, sao có thể phân chia những đoạn ngắt hay rơi vào nốt nhạc. Vừa phải là kỹ thuật, vừa phải là sự thông minh của người danh ca.”

Khí công và âm nhạc

Cổ nhân bàn về ca hát có cách nói “Khí vi thanh chi bản, khí nãi âm chi suất” (khí là căn bản của thanh, khí là cái đẹp của âm). Có thể thấy, cổ nhân luôn nhấn mạnh về “khí”. Chỉ có điều, “khí” ở đây không giới hạn trong hơi thở mà ý nghĩa của nó rộng hơn, thường thường nói về khí chạy trong thân thể con người với năng lượng của đất trời.

Nói cách khác, cổ nhân là đưa tĩnh tâm, điều tức, công phu tu dưỡng kết hợp cùng ca hát. Điểm này có thể nhìn thấy được từ việc luyện tập khí công của một số bậc thầy âm nhạc. Lấy ví dụ về Dương Tiểu Lâu, một danh ca kiếm diễn viên kinh kịch nổi tiếng thế kỉ 19, ông là người thờ phụng Đạo giáo, nghe nói trong một đoạn thời gian nhàn rỗi, ông rời bỏ kinh thành huyên náo mà tới Giao Giới đài tĩnh tọa dưỡng khí.

Dương Tiểu Lâu (Ảnh: blog.sina)

Hồi sinh nghệ thuật cổ xưa

Cần phải nói rằng nghệ thuật âm nhạc cổ xưa và văn hóa tu luyện truyền thống của Trung Hoa được kết hợp chặt chẽ, nó có những điểm tương đồng với hệ thống lý thuyết thanh nhạc phương Tây và cũng có những đặc trưng văn hóa dân tộc riêng.

Triều đại nhà Đường còn có rất nhiều danh ca như: Trương Hồng Hồng, Hà Mãn, Khang Côn Luân, Đoạn Thiện Bản, Hạ Hoài Trí, Lý Quản Nhi, Tào Cương, Úy Trì Thanh, Vương Ma Nô v.v. Các danh ca cổ đại chắc chắn không giới hạn chỉ ở nhà Đường, nhưng nhà Đường là đỉnh cao của văn minh Trung Hoa, nhiều tài năng thanh nhạc xuất sắc đã xuất hiện vào thời kỳ này.

Âm nhạc chân chính Trung Hoa đã bị tàn phá rất nhiều trong thời hiện đại, đặc biệt là trong 50 năm qua. Đó là một bất hạnh lớn cho quốc gia. Ngày nay, chỉ có Đoàn nghệ thuật biểu diễn Shen Yun đã và đang tham gia vào việc hồi sinh nghệ thuật âm nhạc chính thống Trung Hoa, và sẽ mang lại vinh quang mới cho nghệ thuật âm nhạc quốc gia này.

Theo epochtimes.com

Uyển Vân biên dịch

 

 

 

Đọc nhiều

Cần điều tra clip và xử lý cán bộ đòi chôn sống nhà sư.

Giữa lúc cơn khủng hoảng truyền thông Phật giáo đang leo thang vì những bài báo lá cải tiếp tục bồi bút sau khi...

Sự thật về người quản lý khóa tu mùa hè bị tố cáo giao...

Ngày 13/3/2021, ngay sau khi báo Thanh Niên Online đưa tin: ”Quản lý khóa tu mùa hè bị tố cáo giao cấu trẻ em:...

Cần Lên Án Báo Tuổi Trẻ Khi Đem Phật Giáo Ra Biếm Họa

Ngày 15/1/2020, Tuổi Trẻ Online đã có sự can thiệp chỉnh sửa lại thông tin đăng tải, buộc lòng phải lên tiếng xin lỗi...

Khai tôn giáo trong căn cước công dân, phải có “giấy chứng nhận xuất...

 Đây là một thắc mắc lớn mà người viết đã nhiều lần đặt ra trong khi trực tiếp thực hiện các thủ tục liên...